Vong bướm – Trở về với bản lai diện mục.

Chèo của Nguyễn Huy Thiệp, cách đặt tên nghe mới lạ, bởi trước đó nhà văn chỉ được biết đến trong lĩnh vực truyện ngắn, kịch và tiểu luận. “Con bướm vàng” là một kịch bản chèo với thể nghiệm mới của Nguyễn Huy Thiệp, được kể trong dòng chảy tâm hồn bằng một câu thơ đầy chân thực, ẩn dụ với những ý niệm về đời, về đạo, về người đi đường. hoàn thiện lý tưởng Chân – Thiện – Mỹ.

Bướm Nguyễn Huy Thiệp đánh giá

Tác phẩm do Nhã Nam và NXB Thời Đại xuất bản và phát hành năm 2012.

Đọc thêm:

Câu chuyện của người nghệ sĩ.

“Butterfly” kể về câu chuyện của Diệp Lang, một chàng trai quê lên tỉnh lẻ để tìm kiếm danh vọng. Điệp Lang xuất thân từ nông thôn, Nguyễn Huy Thiệp ngụ ý nông thôn Việt Nam là biểu tượng của văn hóa tinh thần và giá trị đạo đức truyền thống của dân tộc Việt Nam. Diệp Lang rời quê lên thành phố, chốn phồn hoa đô hội ấy vừa là biểu tượng của sự tiến bộ xã hội nhưng cũng là biểu tượng của sự tha hóa về tinh thần và đạo đức.

Trên chuyến tàu định mệnh, Diệp Lang trót ký khế ước với Ma Vương, kết bạn với bốn con quỷ đầy cám dỗ: Tửu, Sắc, Yên, Đồ (rượu chè, trai gái, ma túy, cờ bạc), vượt qua bốn ngọn núi Sinh, Lão, Bệnh tật, và cái chết để tìm kiếm ánh sáng Chân – Thiện – Mỹ, nhưng cuối cùng cuộc hành trình vẫn dang dở. Cha anh là Sùng Ông đi tìm con nhưng chỉ thấy con mình đã chết.

>>> Xem thêm :  Giao Thừa – Đẹp để mất hay vì biết sẽ mất nên đẹp?

“Chuyện người nghệ sĩ” là tên gọi khác của kịch bản “Vọng cổ bướm”. Theo tác giả, truyện được viết từ cảm hứng về cuộc đời và tác phẩm của nhà thơ Nguyễn Bính (1917-1966), cũng như nhiều nghệ sĩ đương thời khác – những con người mang trong mình khát vọng tìm kiếm hạnh phúc. đứng dậy. Tuy nhiên, để đạt được nguyện vọng của mình, họ phải trải qua bi kịch mới nhận ra rằng: Muốn đạt được thanh cao thì phải nhúng tay vào thô tục, nhưng một khi đã thô tục thì không thể đạt đến cái cao tuyệt đối nữa. . . Từng lớp từng lớp bướm chết, rơi vãi, chất đống trên đường đi làm đẹp; Con bướm trên cao nhìn xuống trần nhà trong sự tỉnh táo muộn màng.

“Đi mà không đến là tre Tây.

Nếu không đến được thì là Đào Nguyên!

Không may! Tôi mới bắt đầu đi đến Chân – Thiện – Mỹ! ”

Vong.

“Bướm” là một sự kết hợp thú vị, nó phảng phất mùi hương của truyền thuyết “Trang Chu mộng tiên nữ”, thêm mô típ “khế ước với ma quỷ” chịu ảnh hưởng của tác phẩm “Faust” của Goethe, cộng với tinh thần “Văn tế của Nguyễn Du Mười Loại Chúng Sinh ”, cuối cùng đã tạo ra một hình thức mới trong Chèo: Vọng.

“Cái chết là cơn gió tình yêu bay qua,

Lạc trong sân, chết trong nhà,

Chết khỏi cung cấm, chết trong sân.

Cái chết này thực sự là một mối tình,

Dường như cái chết của Con Bướm là tại tôi, tại tôi ”.

Ở tuổi sáu mươi, Nguyễn Huy Thiệp đã suy tư về cuộc đời, nhìn lại kiếp người, luận đủ thứ, để đưa ra triết lý của mình: “Dường như cái chết của con Bướm là tại tôi, tại tôi” – rằng tất cả đã chết hoặc sẽ trở thành chết. Bởi vì cái chết ở trong bạn, bởi vì tất cả sẽ chết, bởi vì bạn mang cái chết trong bạn.

Hơn nữa, chết cũng là mục nát, tự hủy diệt. Có thể hiểu cái chết là ở ta, cái chết là ở sự sống, đó là sự đấu tranh giữa hai thế lực thiện và ác, thiện và ác trong mỗi cá nhân và trong cộng đồng.

>>> Xem thêm :  Giây phút này- Cái giá của sự tò mò hay chuyến du hành thời gian kỳ dị nhất cuộc đời  

Bướm Nguyễn Huy Thiệp đánh giá

Quay lại phiên bản gốc của mặt hàng.

Nghệ thuật chèo vốn dĩ đã là viên ngọc quý mà cả thế giới phải công nhận, vì vậy, vở “Cánh bướm” ra đời càng làm tăng thêm giá trị tự thân của chèo Việt Nam.

Viết chèo, đối với Nguyễn Huy Thiệp, là sự đưa đẩy của số phận. Chèo là một loại hình sân khấu rất hay của văn hóa Việt Nam, như tác giả đã chia sẻ ở phần “Tựa”:

“Chèo thực sự là một đặc sản văn hóa độc đáo của nền văn minh đồng bằng Bắc Bộ Việt Nam. Chèo thuyền là một loại hình nghệ thuật gây cảm giác và truyền tải cảm xúc rất hiệu quả. Giống như bất kỳ môn nghệ thuật nào, sẽ chẳng là gì nếu nó không góp phần truyền tải cho mọi người cảm giác về cuộc sống đang sôi sục ngoài kia, về “cái đang có”, buộc họ phải học được ý nghĩa của cuộc sống đang sục sôi. hành động đó, để xác định vị trí của một người, để hỏi: “Tôi là ai?”

Mục đích cuối cùng là tự hỏi bản thân “Tôi là ai?”, Để trở về với bản sắc ban đầu của những gì nguyên bản và chân thật nhất. Tư tưởng và cảm hứng chỉ đạo của Nguyễn Huy Thiệp đến từ cuộc đời và từ đạo, là kết quả của nhiều năm đối thoại với chính mình và với đời.

“Vọng bướm” được lấy cảm hứng từ những nghệ sĩ như Nguyễn Bính, Bùi Giáng… là những người luôn giữ được bản sắc gốc trong cách sống và cả trong sáng tác của mình – giữ được sự giản dị, truyền thống. , phép thuật và tính quy ước vốn có, đặc biệt là không chạy theo những thị hiếu tầm thường, thô tục.

Viết phần thân của một vở chèo và sử dụng thể thơ lục bát là điều mà Nguyễn Huy Thiệp rất tâm huyết. Ông thích thơ lục bát, và ghét hình thức tự do. Đối với ông, thơ ở Việt Nam, trước hết phải là thơ lục bát, như thơ lục bát ở Pháp, haiku ở Nhật Bản, thơ tứ tuyệt ở Trung Quốc …

“Lục bát còn, tiếng Việt còn. Tiếng Việt còn, nước ta còn ”. – Nguyễn Huy Thiệp.

>>> Xem thêm :  Điềm tĩnh và nồng nhiệt (Đỏ – Ekuni Kaori) – Trái tim nồng nhiệt ẩn sau vẻ ngoài điềm tĩnh, đơn côi

Thể thơ lục bát là thể thơ cơ bản, là cơ sở thổi hồn cho hát chèo. Viết thì dễ nhưng viết hay thì rất khó. Đọc “Vọng bướm”, độc giả không chỉ đọc một vở chèo, mà còn đọc thơ lục bát của Nguyễn Huy Thiệp.

Để xây dựng nhân vật của mình, tác giả đã trích dẫn rất nhiều thơ của Nguyễn Bính và một số nhà thơ khác, nhưng tất nhiên nhiều nhất vẫn là thơ của Nguyễn Huy Thiệp. Thầy đã thổi vào tâm tư, tình cảm, suy nghĩ để tạo nên nhân cách, tinh thần, hoàn cảnh sống của mỗi người trên con đường hướng tới Chân – Thiện – Mỹ, cũng là con đường trở về với chính mình. mặt đối mặt, để tìm ra câu trả lời cho câu hỏi “Tôi là ai?”.

Butterfly Nguyen Huy Thiep reviewsachonly (3)

Tưởng nhớ nhà văn Nguyễn Huy Thiệp.

Nguyễn Huy Thiệp (29/4/1950 – 20/3/2021) quê ở Thái Nguyên, quê gốc ở Hà Nội; Thuở nhỏ, ông đã cùng gia đình chuyển đến nhiều vùng quê ở Thái Nguyên, Phú Thọ, Vĩnh Phúc; đọc sách từ năm 10 tuổi, bắt đầu sáng tác năm 20 tuổi.

Anh tốt nghiệp Khoa Lịch sử, Đại học Sư phạm Hà Nội. So với một bông hoa nở muộn, dù cầm bút khá sớm nhưng phải đến năm 37 tuổi, Nguyễn Huy Thiệp mới tỏa sáng trên văn đàn Việt Nam với tác phẩm đỉnh cao trong sự nghiệp – “Tướng về hưu” – được làm thành một. phim năm 1988.

Nguyễn Huy Thiệp được coi là một “hiện tượng hiếm có” của văn học Việt Nam. Ông sở hữu một gia tài văn học đáng nể, gồm 50 truyện ngắn, 10 vở kịch, 4 tiểu thuyết, 2 kịch bản chèo và nhiều tập tiểu luận, phê bình văn học đặc sắc, nhiều tác phẩm được dịch và đăng tải trên Internet. Thế giới đã được trao tặng Huân chương Văn học và Nghệ thuật Pháp (2007), Giải Premio Nonino (Ý, 2008).

Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp từ trần hồi 16h45 ngày 20/3/2021 tại nhà riêng ở Hà Nội, hưởng thọ 71 tuổi.

Xin thắp một ngọn nến tri ân cố nhà văn Nguyễn Huy Thiệp, cảm ơn ông đã cống hiến hết mình cho nền văn học Việt Nam.

An Nghỉ. Sống mãi.