Sông – Trôi theo dòng hư ảo

“Dòng sông” là tên cuốn tiểu thuyết đầu tay của Nguyễn Ngọc Tư, được đánh giá là “Đẹp đẽ. Hành trang. Thế gian và hư ảo”, tựa sách tuy ngắn gọn nhưng mang lại cho người đọc nhiều cảm xúc khó tả.

Nguyễn Ngọc Tư là nhà văn quê ở Cà Mau, nổi tiếng với nhiều tác phẩm như “Cù lao”, “Cánh đồng bất tận” … Hầu hết các tác phẩm của cô đều giản dị như chính con người của cô. Với kinh nghiệm sống của mình, các tác phẩm của cô đều thể hiện được nét riêng, rất sâu sắc nhưng không quá trau chuốt. Dưới ngòi bút của tác giả, số phận của mỗi người trở nên sống động, được khắc họa rõ nét đến từng chi tiết.

Tiểu thuyết Dòng sông kể về cuộc hành trình của An đến sông Di, để tìm và quên đi mối tình của mình với Tú. Đi cùng với An là một số người bạn quen qua mạng, trong đó có Xu và Boi. Trong chuyến đi đó, An có cơ hội gặp gỡ rất nhiều người, có rất nhiều chuyện đã xảy ra cùng với đó là những câu chuyện đời thường đáng suy ngẫm… Và bản thân An cũng đang đi tìm lời giải cho số phận của chính mình.

“Dòng sông” đưa người đọc theo những cung bậc cảm xúc của dòng sông Di, nơi có những con người đang đi tìm lời giải cho số phận của chính mình. Và đâu đó khi đọc cuốn sách này, độc giả sẽ tìm thấy cho mình những trải nghiệm thú vị.

Đó là vẻ đẹp hoang sơ của người Di. dòng sông

Song Di mang vẻ đẹp vừa thực vừa ảo qua ngòi bút của tác giả. “Ba cây số trước khi sông Di đổ ra biển, con sông chỉ là một con kênh quanh cồn cát, đôi bờ là những bãi bồi. Nó dường như không mất đi mà nhận cả biển cả vào lòng. Nước sông mặn, càng nắng lâu, nước biển lại thè lưỡi dài liếm sông hàng chục km.. ”

Dòng sông Di là nơi chứng kiến ​​bao số phận con người trên mảnh đất này. Tác giả miêu tả cảnh hai bên sông là rừng cây hiu quạnh. “Hai bên bờ kênh là những cây bần đứng thành từng đám, rừng cây. Cây có lá mỏng, cành rời nên dù có trồng dày cũng không chen chúc, vẫn thấy kẽ hở. Đi trong đầm lầy, mỗi cây một thê lương, quây quần bên nhau làm rừng cũng là rừng lẻ loi… Ngước mắt lên, tôi thấy trên những cành bần đi ra kênh, một chiều trăng mỏng, gai lạnh. Như một cô gái vừa qua cơn sốt, tựa vào khung cửa sổ nhìn ra khoảng sân đầy nắng.. ”

Và đôi khi, đó là khía cạnh hoang dã của một người phụ nữ. “Anh hiểu vì sao người dân ngã Chín gọi là sông là bà. Bền bỉ và dịu dàng, khéo léo tưởng chừng như vô hại nhưng lại đầy thù hận và hiểm độc.

Những miêu tả của nhà văn đã khiến người đọc trôi dạt cảm xúc theo dòng sông Di. River Di mang vẻ đẹp dịu dàng của một người phụ nữ, nhưng đôi khi dữ dội đến mức có thể nhấn chìm bất cứ thứ gì xung quanh nó …

reviewsach.net song nguyen ngoc tu
Ảnh: @phanleuyenanh

Đi theo dòng nước là những số phận bấp bênh của cuộc đời

Khi đọc tác phẩm, độc giả sẽ bắt gặp những nhân vật An, Bê, Xu, Hương, Phụng và Anh. Mỗi nhân vật đều được tác giả khắc họa rõ nét với những cách sống khác nhau nhưng đều có một điểm chung: “lang thang“giữa cuộc đời này.

Lã An, một nhà báo trẻ, thực hiện một chuyến đi dọc sông Di để tìm hiểu về mối tình đầy đau thương của cô và Tú. An cũng có một người mẹ đang đợi An lấy chồng. Và trong chuyến đi này, An lại có thêm một nhiệm vụ nữa là tìm ra nơi ở của Ánh – người yêu của giám đốc xuất bản thông qua lời yêu cầu của anh. Nếu đọc hết tác phẩm, người đọc sẽ cảm thấy An hơi yếu đuối, rõ ràng là đi tìm và quên đi người yêu, nhưng lại càng nhớ nhung da diết, luôn mong ngóng những dòng tin nhắn.

Các tuyến nhân vật còn lại cũng có nét riêng, làm tăng thêm nội dung của tiểu thuyết. Đó là Xu, sống trong trại trẻ mồ côi, lầm lì và ít nói, cơ thể đầy vết thương. Là Bội, thích cảm giác biến mất để ai đó tìm, đam mê nhiếp ảnh và “săn bão“. Hay Hương, một cô gái làm nghề bán thân ở Tam Sương, bị nước sông Di nhấn chìm. Còn Phụng, một cô gái bỏ nhà, sống tự do với những người đàn ông cô gặp trên phố và cuối cùng biến mất. trên sông Di Cuối cùng, Ánh, người có mối tình ngang trái với giám đốc nhà xuất bản, đã đến sông Di và sau đó cũng biến mất ở đó.

Các nhân vật đã tạo nên một bức tranh sống động về số phận con người. Số phận của mỗi người, không ai giống ai và bản thân họ cũng đã chọn những con đường khác nhau. Đọc tác phẩm, độc giả sẽ cảm nhận được sâu sắc những cung bậc cảm xúc trong lòng, thỏa sức tưởng tượng để hòa cùng nhân vật.

Tình yêu đồng giới được thể hiện nhẹ nhàng, không thô tục

Như đã nói ở trên, An ra sông Di tìm Tú thì người tình bỏ An đi lấy chồng. Có thể thấy, trong suốt chuyến đi, An luôn nghĩ về Tú, nhắn tin cho Tú và chờ tin nhắn của Tú. Liệu An có ghét Tú không? Tôi không biết. Chỉ nhớ rằng trong chuyến đi đó, những ngày sau đó Tú không còn liên lạc nữa, còn An thì luôn có những câu chuyện liên quan đến Tú. Dù chuyến đi này là để tìm quên nhưng sao chỉ thấy kỷ niệm, “Hôm đó, Tú cũng để chân lên bụng, như Bội bây giờ. Nhưng chân Tú lạnh và bối rối.. ”

Những cung bậc cảm xúc về tình yêu cũng được tác giả thể hiện rất nhẹ nhàng và khéo léo. Đó là những lúc An nhớ đến Tú khi đến sông Di ”.Tú nói giết An rất dễ, chỉ cần anh không tắm cho nó là cuộc đời của nó coi như xong. Anh thường tắm rất lâu, chà xát da đến khi đỏ ửng lên, cho đến khi thủy tinh trong phòng bốc khói nghi ngút. Tắm cũng giống như hít thở. Đã đến giờ ở nhà. Đó là khi tôi biết ai đó đang nằm trên giường, đợi bạn tình của họ bước ra từ căn phòng ướt át để hít thở ”.

Những lời tâm sự của tác giả phần nào cho thấy niềm khao khát được sống với con người thật của An. Nhưng cuộc đời không cho phép An làm điều đó khi An vẫn còn một người mẹ luôn mong mỏi một cô con dâu.

Khép lại tác phẩm “Dòng sông” là một cái kết không ai ngờ tới. Nhưng chắc chắn đó sẽ là một trải nghiệm thú vị cho những ai yêu thích tiểu thuyết đương đại. Nguyễn Ngọc Tư không dùng những ngôn từ cầu kỳ, chỉ những câu chữ giản dị mà lay động lòng người Có thể thấy, lối viết rất “đời” của Nguyễn Ngọc Tư đã làm rung động những tâm hồn đa cảm. Độc giả sẽ không thể ngừng đọc khi đã cầm trên tay cuốn sách này. Và đây là một cuốn sách đáng để đọc và suy nghĩ.

>>> Xem thêm :  Becoming – Chất Michelle Obama