Sống mãi với thủ đô – Dấu chấm lửng đầy tiếc nuối trong văn nghiệp của Nguyễn Huy Tưởng.

Không khắc họa một nhân vật chính nào, tác phẩm “Sống mãi với Thủ đô” của Nguyễn Huy Tưởng tập trung miêu tả một lớp người đã hòa mình vào dòng chảy sôi sục của thời đại, tái hiện những ngày đầu Toàn quốc kháng chiến ở Việt Nam. Thủ đô Hà Nội mùa đông năm 1946.

Sống mãi với thủ đô đánh giá

Chiến lược kháng chiến chống Việt Nam do Việt Minh lãnh đạo, được Trường Chinh tóm tắt trong văn kiện “Kháng chiến nhất định thắng lợi” là chia cuộc kháng chiến thành ba giai đoạn: kháng chiến, phòng ngự và phản công.

Để chuẩn bị cho cuộc kháng chiến lâu dài, từ cuối tháng 11 đến đầu tháng 12 năm 1946, chính quyền địa phương được lệnh sơ tán người già, phụ nữ, trẻ em, di dời kho tàng, nhà máy, xí nghiệp. các cơ sở sản xuất vũ khí ra ngoại thành, về nông thôn, vào rừng núi, đề phòng chiến tranh lan rộng. Từ đêm 19-12-1946, một cuộc “tổng tiến công” triệt để và sâu rộng. Bộ đội chính quy Việt Minh cũng được lệnh rút khỏi Hà Nội để bảo toàn lực lượng. Thủ đô chỉ còn lại các đơn vị tự vệ chiến đấu, cảnh sát xung phong và Vệ quốc đoàn phối hợp với nhân dân Hà Nội đánh trả, kìm chân quân Pháp.

Đọc thêm bài phê bình các tác phẩm của Nguyễn Huy Tưởng:

Câu chuyện về một lớp người đắm mình trong dòng chảy sôi sục của thời đại.

24 chương “Sống mãi với Thủ đô” viết về nguyên mẫu của lớp người ấy, những con người gắn bó với Thủ đô trong bối cảnh trước và sau đêm 19/12/1946 khi Chủ tịch Hồ Chí Minh ra lời hiệu triệu. Toàn quốc kháng chiến.

>>> Xem thêm :  Súng săn (Yasushi Inoue) – Con rắn trong tâm mỗi người

Người dân Hà Nội phải đối mặt với sự lựa chọn chết trong vinh dự hay nhục nhã, bỏ trốn hay ở lại thủ đô. Từng số phận nhỏ ngơ ngác trước số phận Hà Nội.

Có những người bấp bênh và dao động. Có những người không ủng hộ Việt Minh. Có rất nhiều tiệm thuốc từ chối tặng thuốc. Có cả những kẻ phản động.

Nhưng đại đa số đều chọn cách ở lại với thủ đô để chiến đấu đến cùng. Đây là những người bình thường thuộc mọi tầng lớp và ngành nghề. Họ có thể là con nhà giàu, hoặc cũng có thể là người nghèo với bữa cơm no. Họ có thể là giáo sư, học sinh, sinh viên, tiểu thương, công chức nhà nước, cũng có thể là người bán hoa, thợ nguội, thợ xẻ, tài xế, thợ sửa xe đạp … Họ không giữ một trọng trách nào, nhưng vẫn chung một nỗi đau về sự sống còn của Hà Nội – mảnh đất chôn nhau cắt rốn, một vùng đất phong phú, phức tạp, đa dạng.

Những người Hà Nội tự vũ trang đứng lên, hăng hái xông vào các đội tự vệ, nêu cao khẩu hiệu: “Mỗi con phố là một mặt trận, mỗi ngôi nhà là một pháo đài.” Người dân cùng nhau đào hầm, đắp bờ bao, lập rào chắn, đục lỗ để giao thông từ nhà này sang nhà khác. Chị em phụ nữ họp chợ thề không bán lương thực cho người Pháp. Họ tự động quyên tiền để mua súng và gạo giúp quân đội.

Tuổi trẻ Hà Nội đã được tìm hiểu sơ bộ về chính trị, quân sự, vị trí chiến lược của thành phố trong chiến tranh. Họ được dạy cách đánh du kích trong thành phố và hoạt động của các đội du kích nội thành. Họ đã thề “Sống chết với thủ đô”, “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, “thà chết không chịu trở lại kiếp nô lệ”,…

“Tất cả những người này, bị áp bức, bóc lột, bị bức hại về tinh thần và vật chất, dưới chế độ nô lệ, đều thấy rõ cách mạng có lợi cho họ. Từ trước khởi nghĩa đến nay, họ được giáo dục, vận động, tổ chức nên có lòng căm thù giặc sâu sắc, tin tưởng tuyệt đối vào Chính phủ và Hồ Chủ tịch.

Ảnh Midori Books & Coffee Sống mãi với thủ đô
Ảnh: Midori Books & Coffee

Cuốn tiểu thuyết làm sống lại những khoảnh khắc lịch sử đầy lửa, khói, nước mắt nhưng vẫn phảng phất giọng điệu lạc quan trong tiếng cười, tiếng trẻ con bán báo, tiếng rao bán hàng, tiếng đàn guitar ấm áp, âm thanh đời thường… gợi nên một bản giao hưởng rất riêng, rất Hà Nội. Nguyễn Huy Tưởng đã tạo ra nhiều tầng lớp người, thuộc mọi địa vị trong xã hội Hà Nội, với cách ứng xử rất đặc trưng, ​​miêu tả từ bộn bề của cuộc sống bên ngoài đến sự phức tạp của tâm lý bên trong. Một cây bút văn học điện ảnh.

>>> Xem thêm :  Review sách: Sức mạnh niềm tin – Niềm tin tạo nên tất cả

Tiếc rằng tác phẩm kết thúc khi tất cả vẫn còn đang bỏ ngỏ, như lời Nguyễn Tuân đã viết trong lời bạt:

“Tôi gấp cuốn tiểu thuyết” Sống mãi với thủ đô “không đáng gấp. Tôi thấy tiếc cho những nhân vật hư cấu đang ngơ ngác giữa ngã ba đường nghệ thuật như chờ bất cứ sự chỉ đạo nào từ một cảnh sát trật tự. “

Hà Nội trong con mắt của xử tử.

Nguyễn Huy Tưởng là người dày công thâm nhập thực tế, từ những vấn đề thời sự đến những khía cạnh khác nhau của đời sống cách mạng. Bên cạnh đó, nhà văn vẫn nuôi tham vọng về đề tài thủ đô. Tình yêu thủ đô của nhà văn Nguyễn Huy Tưởng nồng nàn, dễ hiểu.

“Sống mãi với thủ đô” đi thẳng vào cuộc kháng chiến của Hà Nội, nhưng với sự quan sát tỉ mỉ và tinh tế của một người yêu thủ đô, Hà Nội được thể hiện trong sự toàn vẹn và phức tạp. của nó, không chỉ là nỗi đau. Nhưng dù đau đớn đến mấy, Hà Nội vẫn đẹp trong lời kể của Nguyễn Huy Tưởng.

“Thành phố xưa của tôi, nơi đã trải qua bao sóng gió, bao biến động của xã hội, đã hơn một lần có những buổi sáng như ngày hôm nay, khi những hoạt động muôn màu muôn vẻ của vỉa hè bỗng chốc vắng lặng cũng là lúc người ta chú ý hơn và yêu những mái nhà bé nhỏ, áp vào nhau, lặng im trong bầu trời, bên những hàng cây um tùm, ủ rũ, thì thầm trong suy nghĩ. và nói mãi, để chịu đựng, để đấu tranh, và phấn đấu. Trần Vân nghĩ vậy, và trong buổi sáng khô lạnh này, anh nhìn thấy những con phố cũ kỹ, đông đúc, không có gì đồ sộ, phủ một màu xám xịt, nhưng lại có một vẻ đẹp riêng, se sắt trong một vẻ đẹp nào đó. trang trọng nỗi buồn. ”

Hà Nội đã chịu đựng, đã đấu tranh và cố gắng vươn lên. Cũng giống như cách Hà Nội đã bảo vệ lực lượng tự vệ gồm mọi thành phần, vững vàng thực hiện nhiệm vụ đánh trả, kìm chân, kìm chân địch ở vị trí chiến lược, góp phần vào sự nghiệp kháng chiến chung của đất nước. đất nước, vì một nước Việt Nam độc lập, thống nhất, không có kẻ thù.

>>> Xem thêm :  Tội lỗi không chứng cứ : Khi phim chuyển thể còn hay hơn cả truyện
Ảnh Kenosa Sống mãi với thủ đô đánh giá
Ảnh: kenosa

Dấu chấm lửng đầy tiếc nuối trong sự nghiệp văn chương của Nguyễn Huy Tưởng.

Trong bối cảnh hòa bình lập lại năm 1954, Nguyễn Huy Tưởng đã ấp ủ viết một truyện dài để kỷ niệm chín năm trường kỳ kháng chiến oanh liệt, đồng thời tri ân những con người đã xả thân vì lý tưởng cao đẹp. của Tổ quốc. , trong số đó có nhiều người là bạn thân của tác giả.

Nhật ký do gia đình nhà văn xuất bản sau này cho biết Nguyễn Huy Tưởng dự định viết một tác phẩm văn học có tầm vóc lớn về cuộc kháng chiến chống Pháp, chia làm ba giai đoạn: Từ chiến khu I 1946 đến chiến dịch Việt Bắc 1947, từ chiến dịch Việt Bắc. 1947 đến chiến dịch Biên giới 1950, và từ chiến dịch Biên giới 1950 đến chiến dịch Điện Biên Phủ 1954.

Đáng buồn thay, ông mới viết cuốn sách đầu tiên thì đột ngột qua đời vì bạo bệnh, vào một ngày hè buồn bã năm 1960. Một năm sau, cuốn sách được Nhà xuất bản Văn học ấn hành với nhan đề Sống mãi. với thủ đô ”.

Người viết nên những bài ca lịch sử hào hùng đã ngủ yên, để lại một dấu chấm lửng đầy tiếc nuối trong sự nghiệp văn chương của chính ông và cho cả nền văn học Việt Nam, một bản hùng ca còn dang dở!