[Nguyễn Ngọc Tư] Ám ảnh những nỗi buồn với tập truyện ngắn Cánh đồng…

Mở đầu là nỗi buồn của Cải, nỗi đau của anh Hết, Huệ đi lấy chồng… Từng câu chuyện buồn cứ thế diễn ra và kết thúc là Cánh đồng bất tận đầy ám ảnh.

Không phải ngẫu nhiên đâu Cánh đồng bất tận của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư nhận giải thưởng của Hội nhà văn Việt Nam 2006 và giải thưởng văn học Asean 2008. Thực ra truyện ngắn này đã được xuất bản khá lâu (2005) trước khi nổi tiếng nhờ chuyển thể. thành bộ phim cùng tên năm 2010, khiến tên tuổi của nhà văn sinh năm 1976 này trở nên quen thuộc với độc giả của Reviewsach.net.

Cánh đồng bất tận
Bộ phim Cánh đồng bất tận được khởi chiếu vào ngày 22 tháng 10 năm 2010

Những câu chuyện thật buồn và đau lòng

Tạm bỏ qua nỗi buồn của người đàn ông có con tên Cải bỏ nhà đi khắp nơi tìm kiếm, cuối cùng lại chọn cách ăn trộm trâu của người ta rồi cố tình bị bắt rồi phi tang. TV chỉ để nói một câu “Bố ơi, bố về!”.

Tạm quên đi sự đơn độc của một Mut Ca Tha, một hòn đảo cô đơn với những người dân bản địa, nơi những đứa trẻ lớn lên không chịu quay về. Là người ở vùng sâu, vùng xa, một bác sĩ trẻ như Vân được mọi người săn đón vì sợ sẽ cao chạy xa bay. Rồi cũng như bao người khác, Vân cũng rời xa miền đất xa xôi này để trở về với khói bụi thành phố.

Và câu chuyện thứ ba “ở vùng quê này, người ta nhắc đến ông nhiều hơn là nhắc đến tên chủ tịch tỉnh đi họp” sẽ đánh thức trái tim giới trẻ bằng một tình yêu không thể buồn hơn.

Cánh đồng bất tận Nguyễn Ngọc Tư

“Họ yêu nhau từ khi mới hai, ba, hai mươi bốn tuổi. Khi đó, ở độ tuổi đó, người ta thường không nhìn vào gia cảnh, địa vị của mình. Ở cái tuổi ấy, người ta yêu không chút đắn đo, không ngại ngần, không rào cản, người ta cứ để lòng mình tự nhiên như dòng chảy của dòng sông “Chuyện tình của anh với Hoài bình dị mà đẹp đến lạ lùng. Sao mà vì đam mê. đối với cờ vua, chàng bỏ người yêu để đi lấy chồng, để rồi chàng phải khóc chỉ vì trên bàn cờ mà con cờ phải qua sông, qua sông, rồi không quay đầu lại được nữa …

Quá ba bận, với văn phong trầm buồn ấy, Nguyễn Ngọc Tư đưa người đọc vào cảnh sầu muộn của những kiếp người héo úa với những cảm xúc rất kiềm chế. Với những ai đang buồn, đọc những cuốn sách như tuyển tập truyện ngắn của nữ nhà văn này sẽ thấy yêu đời hơn. Vì ít ra, dù không thể vơi đi nỗi buồn bằng một nỗi buồn da diết hơn nhưng chí ít sự cảm thông và chia sẻ là điều không thể chối cãi.

>>> Xem thêm :  Chuyện con mèo và con chuột bạn thân của nó – Câu chuyện của những người bạn tử tế và đáng yêu nhất quả đất 

Cho đến những thông điệp mang tính nhân văn sâu sắc

Hiếm có nhà văn nào để lại trong lòng người đọc nhiều rung động sâu sắc như Nguyễn Ngọc Tư. Mặc dù những tác phẩm của cô ấy phảng phất đâu đó một nỗi buồn hiện thực, nhưng thông điệp đằng sau tác phẩm có thể được nhìn thấy bởi ngay cả những người kém hiểu biết nhất. Có lẽ đây chính là điểm cộng cho các tác phẩm của nữ nhà văn này. Những câu chuyện buồn trong cuốn sách toát lên cái nhìn sâu sắc hơn về cuộc sống, và hơn hết là sự lạc quan không giấu giếm của người kể chuyện. Với kết thúc luôn luôn mở!

14 truyện ngắn, mỗi truyện vừa đủ thời lượng để một bạn trẻ lướt qua khi chờ đợi khi nhâm nhi tách cà phê. Hay đơn giản là những lời ru nhẹ nhàng cho giấc ngủ cuối tuần. Hay với những tâm hồn sâu lắng, món quà tinh thần này không thể hoàn hảo hơn cho một người hướng nội.

Review sách Cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc Tư

Tự hào bản sắc phương Nam

Giọng văn của tác giả mang bản sắc miền Tây sông nước rõ nét. Và tất nhiên trong nhiều câu chuyện, những cù lao chàm, miền sông nước, hoang đảo, biển cả mênh mông, với những mảng sáng tối hay những mảnh đời bất hạnh xa xôi… đều xuất hiện. đúng trong mọi câu. Người dân đất nước ấy hẳn đã rất tự hào khi những địa danh quen thuộc của mình xuất hiện trên những trang sách, những thước phim trên màn ảnh sau này.

Cần thêm nhiều nhà văn Việt Nam với những tác phẩm đậm chất quê hương như cây bút này.

Cánh đồng bất tận

Sẽ thật thiếu sót nếu không giới thiệu Cánh đồng bất tận, coi như không nhắc đến nó Tiếng gọi nơi hoang dã trong tuyển tập truyện ngắn của Jack London. Đây là câu chuyện đã làm nên tên tuổi của Nguyễn Ngọc Tư kể về số phận của 4 con người trên một cánh đồng vô danh đến một vùng quê xa lạ.

Đó là một người phụ nữ với số phận làm gái điếm, bị những người xung quanh đánh đập, đánh ghen, xé váy, thậm chí còn đổ keo dán sắt vào cửa nhà, trôi thuyền trôi nước. . Những người vô tình cứu cô là chị em Điền, với nỗi niềm khiến người đọc đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Một người cha với quá khứ đáng quên đã không thể sống bình thường ở hiện tại, cay đắng đẩy nỗi buồn lên hai đứa con của mình. Khi đó chúng không thể lớn lên bình thường.

“Tôi đã phải để bố tôi đánh tôi để xoa dịu nỗi đau. Sau này, chị em tôi không phải lo lắng mệt mỏi, vì chúng tôi hiểu rằng chúng tôi bị đánh chỉ vì chúng tôi là con của mẹ anh, vậy thôi ”.

>>> Xem thêm :  Rong chơi – Trần Lập: Rock, Moto & Những Cung Đường

“Có lẽ vì cuộc sống của họ ngày càng xa lạ với chúng tôi. Họ có một ngôi nhà để về, chúng tôi thì không. Họ sống giữa một làng chài đông đúc, nhưng chúng tôi thì không. Họ mơ những giấc mơ đẹp. Và chúng tôi không. Nằm trên thuyền, co ro, chen chúc nhau trên khán đài, chúng tôi đã đánh mất thói quen mơ mộng ”.

“Hóa ra chúng ta không giao tiếp bằng lời nói nữa.” Anh Điền cười “Chà, chúng tôi không nói được tiếng người”.

Người phụ nữ làm nghề mại dâm bị bố địt. Và tất nhiên anh ta bị khinh rẻ, coi rẻ. Và Điền yêu chị gái mình, một tình yêu không thể hiểu nổi. Với hai người con, chị gái của Điền và Điền, nỗi buồn đã đeo bám họ từ lâu, biến họ thành những đứa trẻ tự kỷ điển hình. Giao tiếp bằng cảm giác chứ không phải bằng lời nói. Không có nỗi đau nào tồi tệ hơn thế.

Câu chuyện kết thúc với việc người chị làm nghề mại dâm bỏ đi. Anh Điền đi tìm, không thấy quay lại nữa. Người cha bắt đầu để ý đến em gái của Điền nhiều hơn. Nhưng rồi bà Điền bị “các con tên Hát, tên Thu, với bộ mặt như ý đồ của cha tôi”… hiếp dâm.

Khép sách lại, thoáng buồn hiện ra. Nhưng cũng như những tác phẩm buồn kinh điển khác của mình, Nguyễn Ngọc Tư luôn để lại cho chúng một lối thoát. Nói một cách chính xác, đó là một cái kết mở!

“Đứa trẻ đó, anh nhất định sẽ đặt tên là Thương, Tôi, hoặc Đu, Xuyên, Hương… Đứa trẻ không có cha nhưng nhất định sẽ đến trường, sẽ sống hạnh phúc đến hết đời, Vì từ nhỏ tôi đã được mẹ dạy bảo đôi khi nên tha thứ cho lỗi lầm của người lớn.. ”

Nguyễn Ngọc Tư và những tác phẩm mới
Nguyễn Ngọc Tư và những tác phẩm mới

Đôi nét về tác giả Nguyễn Ngọc Tư

Sau thành công của Cánh đồng bất tận, tác giả Nguyễn Ngọc Tư liên tục cho ra mắt những tác phẩm mới mang đậm chất miền Tây, trong đó không thể không kể đến một số tác phẩm tiêu biểu như Dòng sông, Ngọn gió lạ, Đảo. . Tất cả đều là tuyển tập truyện ngắn, buồn và ám ảnh như Cánh đồng bất tận.

Độc giả Thùy Trang (nickname: mojitowithtea) bình luận trên Instagram:

RIVER không chỉ là câu chuyện của một chàng trai bị người yêu bỏ để đi lấy chồng. Đây là câu chuyện về số phận, số phận của những con người trôi theo dòng đời, nghiệt ngã.
Câu chuyện diễn ra ở đâu đó giữa Sài Gòn sầm uất và phồn hoa, đâu đó ở những làng quê nghèo khó người dân vất vả từng ngày, từng giờ, nhưng chủ yếu là câu chuyện xảy ra bên dòng sông Di, dòng sông bị lãng quên của bộ truyện hồi ký Sông Mê nổi tiếng một thời .
Cư dân hai bên sông ví sông Di như một người phụ nữ, bởi con sông cũng nhẫn nhịn, dịu dàng nhưng khi ra tay thì tàn nhẫn.
Cuộc sống của con người ven sông Di đã gắn liền với lòng sông từ xa xưa. Chiếc ghế vừa đặt xuống sàn đã biến mất, kéo theo người còn chưa kịp ngồi xuống. Lòng sông Di chứa bao nỗi uất hận, bao ước mơ xa hoa của những con người muốn vươn ra khỏi dòng sông.
Sông Di có đầy sông, có ao, có suối nhỏ, dù núi có vỡ thì sông Di vẫn ở đó, xuôi dòng mang theo bất cứ thứ gì cản đường, thậm chí là tính mạng con người, rồi đổ ra biển. Dòng sông cứ chảy, cuộc đời cứ trôi.
Câu chuyện dừng lại mà không hoàn toàn khép lại cánh cửa mang tên Kết thúc, cũng như không mở ra một câu chuyện phía sau. Chỉ biết chàng trai ấy, đã ném mình xuống đáy sông cùng với hai người khác, hai kẻ tội đồ, chưa rõ sống chết. Tôi chỉ biết rằng có một người đàn ông luôn dõi theo bóng lưng người yêu của mình cho đến khi chết.

>>> Xem thêm :  Lỗi – Error 404 – Xin đừng phán xét! Xin hãy lắng nghe!

Độc giả có nickname Bookthebook nhận xét về Ngọn gió kỳ lạ:

Gió lạ và 9 câu chuyện khác ”là cuốn sách đầu tiên tôi đọc của Nguyễn Ngọc Tư (do một người chị giới thiệu) và tôi say mê ngay với lối viết mộc mạc và gần gũi ấy.
Tú chỉ viết những câu chuyện buồn, đó là điều có lẽ ai cũng biết. Nhưng chỉ những ai đã đọc rồi mới hiểu tại sao tôi nói câu chuyện buồn vừa khiến người ta vừa khóc của cô ấy lại có thể khiến người ta bật cười. Cười mà đau lòng, miệng méo xệch, cười mà trong lòng chua xót, vì giật mình nhận ra rằng, số phận con người chỉ nhỏ như một món đồ chơi trong tay Chúa. Dù có dùng bao nhiêu đau thương cũng không thể thoát khỏi những bộn bề cuộc sống, những xoay vần một khi số phận đã vô tình sắp đặt.

Đặc điểm của Nguyễn Ngọc Tư là truyện “cực ngắn”, chỉ vỏn vẹn vài trang nhưng đủ ấn tượng khiến trái tim bạn xao xuyến khi nghĩ đến. Mỗi câu chuyện trong số 10 câu chuyện này đều nói về số phận bi thảm của những lớp người bị thiệt thòi, khao khát được sống đúng nghĩa với chữ “người” trong hai chữ “con người”. Họ sinh ra đã mang trong mình những bi kịch, không còn cách nào khác hơn là bước vào một cuộc sống mà mọi người ghê tởm, tự ghê tởm bản thân một cách đau đớn. 10 câu chuyện, mãnh liệt có, nhẹ nhàng cũng có. 10 câu chuyện, tôi không thể đảm bảo rằng tất cả chúng đều xuất sắc. Nhưng cảm xúc mạnh mẽ của một số câu chuyện mang lại cho tôi đủ để khiến tôi yêu cả cuốn sách này.