Nằm Vạ – Nhẩn nha kể chuyện người dân quê mình…

Không đao to búa lớn. Không phải chủ nghĩa anh hùng sử thi. Bùi Hiền ở tuổi đôi mươi đã đưa những con người mộc mạc, chân chất và có phần đanh đá của làng chài xứ Nghệ vào trong sáng tác của mình, để lại một tác phẩm “Nằm gai” sống động trong nền văn học Việt Nam.

Nằm trên đánh giáachnet

Truyện ngắn “Đổ bộ” được in lần đầu tiên vào cuối năm 1940 trên tờ Nhật báo, chưa đầy một năm sau tác phẩm đã xuất hiện trong tuyển tập cùng tên do NXB Đời Nay xuất bản, từ đó văn xuôi Việt Nam ghi dấu tên của. nhà văn trẻ đặc sắc Bắc Trung Bộ – Nhà văn Bùi Hiền.

Đọc thêm:

Không có gì!

Mọi chuyện bắt đầu từ việc bà Do quên đóng cửa chuồng gà trước khi đi ngủ.

Sáng hôm sau cô bị chồng mắng. Bản tính chua ngoa của một người phụ nữ quê mùa không cho phép cô im lặng, nó khiến cô phải lẩm bẩm và cãi lại. Nhưng nói một câu chưa cho vừa miệng, phải chọc thêm vài câu nữa mới khiến đàn bà cố chấp.

Đã vậy, anh Đỏ vốn tính toán mà còn bốc hỏa trong đầu, vợ nói ngay trước mặt chị mình, anh liền túm chị lôi vào phòng rồi ném xuống đất, đá vào người vợ. mông vài cái rồi bỏ đi. ngoài.

>>> Xem thêm :  [1/14] Người thừa thứ 14: Giải mã bài toán “người tổ chức”

Vì vậy, bà Red hờn dỗi.

Vì vậy, bà Đỏ quyết định nằm xuống.

Tới giờ ăn cơm, ông Đỏ vào kéo chị ra, chị túm chân chồng. Mẹ chồng xăm trổ, chửi bới dữ dội, định kéo cô dậy nhưng bị cô túm tay lại.

Đó là một vấn đề lớn.

Ở đó! Nó không có gì giống như một vấn đề lớn!

Tất nhiên, tâm lý chung từ bé đến “lớn”, ai nằm rồi cũng có lúc thôi muốn nằm, nhưng kết thúc quá trình nói dối thì ngại lắm! Chị Đỏ cũng không nằm ngoài tâm lý đó.

Tuy nhiên, tình hình bấp bênh khiến cô phải nằm liệt giường suốt bảy ngày liền! Làm sao bạn có thể sống tốt cho đến ngày ông Lee đến nhà phân xử. “Nhặt nỏ”?

Câu trả lời có lẽ nên để mỗi người tự tìm và đọc tác phẩm. Tôi đã nói với bạn rằng không có gì, nhưng viết ra tất cả thì … không vui chút nào!

Bùi Hiền đã tái hiện lại một câu chuyện ở vùng quê Nghệ An, theo chia sẻ của tác giả thì đây là câu chuyện có thật mà anh được chứng kiến. Một câu chuyện đời thường, kể ra nghe có vẻ buồn cười nhưng mỗi sự việc liên tiếp xảy ra đều có lý do của nó.

Ảnh janereader2302 Đang nằm trên các bài đánh giá
Ảnh: janereader2302

Tiếp cận thực tế theo một cách rất riêng, rất Bùi Hiền.

Một số nhà phê bình văn học xếp Bùi Hiền vào hàng những nhà văn hiện thực phê phán, và ông thành khẩn bác bỏ sự “đề bạt” này.

Công việc của bạn có thực tế không? Đúng!

>>> Xem thêm :  Quẳng gánh lo đi và vui sống - Cuốn sách đáng đọc nhất không thể bỏ qua

Công việc của bạn có quan trọng không? Không cần thiết!

Cùng với văn học tiền chiến, “Nằm xuống” của Bùi Hiền không đi sâu vạch trần người đọc những mặt tối, xấu xa của xã hội như “Số đỏ” “Bão táp” “Lux” của hoàng đế. đất Bắc Vũ Trọng Phụng, không đẩy được mạch xung đột giai cấp lên cao trào như “Bước chân chết” của Nguyễn Công Hoan.

Cái “nằm vùng” của Bùi Hiền cũng là hiện thực, nhưng là hiện thực nghiêng về phong tục, tập quán truyền thống của một vùng quê, nơi có những con người sống thiên về bản năng, một chút xảo quyệt, một chút sắc sảo. đanh đá, hơi chua ngoa, nhưng chăm chỉ, chân thành và tốt bụng. Chị Đỏ vốn là một nàng dâu siêng năng, chăm chỉ, ít khi được ăn nằm, nhưng vô tình người viết biết chuyện!

Đó là nhờ lời nói dối đó, mà:

“Đó là lần đầu tiên tôi được ngủ ngon trong ngày, không bị quấy rầy, cũng là lần đầu tiên tôi được nếm trải những thú vui nhàn nhã của thị dân.”

Nhà văn trần thuật một cách tự nhiên, tài tình tạo nên bức tranh làng chài với vẻ đẹp không hoàn hảo của những con người bình dị.

Những câu chữ của Bùi Hiền trải dài, hết trang này đến trang khác, thong thả kể chuyện vợ chồng, gia đình, làng xóm bằng giọng địa phương mà người viết đã được học từ khi còn chập chững biết đi. nói. Đó là một loại văn chương được viết như thế, sống như nó được viết – không bóng bẩy, không hợp thời, cũng không quan tâm đến thị hiếu.

Bùi Hiền như một bông hoa lạ tỏa hương thơm riêng. Một phong cách rất Bùi Hiền. Một văn phong không cao giọng mà chỉ thể hiện những sự thật, những mạch ngầm, những nốt lặng, âm thầm nhưng bền bỉ của cuộc đời và lòng người.

>>> Xem thêm :  [Agatha Christie] Đêm vô tận – Hơn cả một tiểu thuyết trinh thám

Nhân kỷ niệm 80 năm ngày sinh nhà văn Bùi Hiền, nhà thơ Tố Hữu kính chúc ông “Tiếp tục nằm lại với cuộc sống”. Lời chào thú vị của người bạn văn thân đương nhiên là một trò chơi chữ, nhưng đồng thời cũng là một lời khẳng định cho tác phẩm “Nằm gai” và quãng đời văn chương đã qua của nhà văn.

Nằm trên các bài đánh giá

Tìm hiểu thêm về Bùi Hiền.

Bùi Hiển (22 tháng 11 năm 1919 – 11 tháng 3 năm 2009) quê gốc ở làng Phù Nghĩa Hạ, nay thuộc xã Tiến Thủy, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An.

Nhà văn từng chia sẻ rằng khi còn trẻ, ông không có chút năng khiếu nào về văn chương. Những năm 1932 – 1933, khi vào Trường Quốc học Vinh và có dịp tiếp xúc với tác phẩm của một số nhà văn nổi tiếng trong và ngoài nước, ông bắt đầu thích đọc sách cũng như tập viết. .

Từ Cách mạng Tháng Tám đến những năm cuối thế kỷ XX, Bùi Hiền viết văn, làm báo, dịch thuật. Ông là thành viên sáng lập, tham gia 3 khóa Ban chấp hành, từng là ủy viên thường vụ, ủy viên thường trực, chủ tịch hội đồng văn xuôi của Hội nhà văn Việt Nam.

Trong hơn nửa thế kỷ sáng tác, Bùi Hiền đã để lại cho đời 32 đầu sách soạn, 9 đầu sách dịch, khoảng 70 tập vở và nhiều tài liệu quý.

Nhà văn Bùi Hiền được tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật năm 2001.