Mưa Nhã Nam – Ngắm mưa kể chuyện Hùm thiêng Yên Thế!

“Mưa Nhã Nam” là một tác phẩm đặc sắc của Nguyễn Huy Thiệp, lấy lịch sử làm chất liệu để xây dựng nên những khía cạnh rất đời thường, rất trần tục của Hoàng Hoa Thám – một vị tướng trong lịch sử Việt Nam.

Nhã Nam Rain đánh giá

Truyện ngắn Mưa Nhã Nam nằm trong tuyển tập cùng tên, do Nhà xuất bản Văn học ấn hành lần đầu năm 2001.

Đọc thêm:

Cùng ngắm mưa kể chuyện Linh thiêng Tôm Hùm Yên Thế!

“Ở Nhã Nam, tháng Tư trời mưa”.

Mưa tháng 4 ở Nhã Nam là cơn mưa đầu mùa của miền nhiệt đới, có tia chớp, gió thoảng qua, là cơn mưa khó lường, bất chợt là mưa đá, sấm, chớp. Cơn mưa tháng tư đặc trưng ấy gợi cho nhân vật “tôi” nhớ và kể câu chuyện về một cơn mưa ở Nhã Nam, cách đây đã lâu.

Năm nào đó trong hơn mười năm hòa bình giữa thực dân Pháp và nghĩa quân Yên Thế, thỉnh thoảng người Pháp mời Đề Thám ra Hà Nội hoặc Bắc Giang chơi. Một loại trò đùa chính trị. Từ chối bị coi là hèn nhát, hiện tại bị coi là lố bịch. Chà, nực cười hơn là hèn! Vì vậy Đề Thám quyết định đi, đi một mình, cưỡi ngựa.

Trên đường đi, Đề Thám ghé vào nhà Đỗ Hoạt, được ông già Hoạt hỏi làm cách nào để ông già Hoạt giữ được Xoan – người con gái mà trước đây đã hứa với Hoạt nhưng cha nàng lại muốn trở mặt. Đề Thám đã nhận lời và thực sự cố gắng thực hiện lời hứa, nhưng lại vô tình trồng một bông hoa đào.

Khi Đề Thám trở về sau một bữa tiệc chiêu đãi tại dinh thự của nhà truyền giáo Bắc Giang, ông đã gặp lại Xoan. Xoan níu kéo muốn theo Đề Thám, giữa đường gặp cơn mưa. Tháng tư mưa giông sấm nổ. Trận mưa khiến Đề Thám không về được Phồn Xương mà phải quay ngựa trở về Kế, nơi ở của Đỗ Hoạt.

>>> Xem thêm :  Nhà Văn Về Làng – Ngọt lịm một tấm lòng

Xoan ở lại làm dâu, Đề Thám trở về Phồn Xương trong tiếng mưa gào khóc, bất lực bật khóc, khóc cho mình, cho người khác, cho mọi giới hạn của chính mình và của mỗi người.

Đề Thám trong “Mưa Nhã Nam”.

Anh ấy là một anh hùng, nhưng cũng là một kẻ yếu đuối.

Hãy là một anh hùng. Tất nhiên Đề Thám là anh hùng, dù ở ngoài hay trong văn chương, trước hay sau khi gặp Xoan.

“Đề Thám đi qua đêm mưa trong rừng. Chuyện kể rằng sáng sớm hôm sau, ông dẫn một toán quân dồn quân Pháp ở Kép, tất cả binh lính trong đồn đều bị giết. Như vậy đã chấm dứt thời kỳ bất hòa giữa ông và người Pháp ”.

Là một người yếu đuối. Dù cảm nhận được tình yêu của Xoan, cũng cảm nhận được tình cảm của mình, nhưng Đề Thám kiên quyết từ chối tất cả, vì lời hứa với đứa con trai tàn tật. Sự hữu hạn của cá nhân bởi trách nhiệm và bổn phận phải gánh trên vai khi sống giữa cộng đồng và xã hội, đó là cách con người vươn tới những điều tốt đẹp, mới là điều làm nên con người vĩ đại.

Đêm mưa ấy ở Nhã Nam, một mình một ngựa trở về Yên Thế, Đề Thám bật khóc. Anh khóc như người bán bánh đa mật ở chợ Kẻ, không phải của một ông tướng. “hổ xám” khiến kẻ thù sợ hãi.

Một cuộc trò chuyện.

Nhân vật “tôi” – người dẫn chuyện trong “Mưa Nhã Nam”, đặt mình vào một cuộc đối thoại, đối thoại với nhiều người, khác nhau về tuổi tác, giới tính, đại diện cho nhiều đối tượng nổi tiếng. đặc biệt, giọng kể đó vang lên trong giọng kể của người kể. Đây là một cuộc trò chuyện hai chiều.

>>> Xem thêm :  Sống như Anh – Tinh thần Nguyễn Văn Trỗi bất tử!

“Tôi sẽ kể cho bạn nghe câu chuyện này, vì lợi ích của bạn, bạn của tôi, vì đến năm mươi tuổi, bạn sẽ là một ông già.

Tôi sẽ kể cho bạn nghe câu chuyện này, vì lợi ích của bạn, bạn của tôi, bởi vì khi bạn bốn mươi bạn sẽ là một bà già.

Tôi sẽ kể cho bạn nghe câu chuyện này, bạn im đi, bạn còn quá trẻ, bạn là một đứa ngốc.

Tôi sẽ kể cho bạn nghe câu chuyện này, vì bạn sắp kết hôn. Lúc đó chỉ có vất vả thôi, không ai kể chuyện cho cô ấy nghe ”.

Nhân vật “tôi” và người nghe trong “Mưa Nhã Nam”, cũng như vai trò của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp và bạn đọc. Các nhà văn không áp đặt sự thật và người đọc không thụ động về các ý tưởng, họ đối thoại một cách dân chủ với các ý tưởng có thẩm quyền bình đẳng.

Đúng như quan điểm của Shakespeare, trong lòng người có ngàn Hầm, Nguyễn Huy Thiệp chỉ đóng vai trò người kể chuyện, còn sự thật thuộc về mỗi độc giả.

Sáng tạo trong văn học của Nguyễn Huy Thiệp.

Réne Descartes (1596 – 1650) – nhà triết học, toán học, khoa học người Pháp – người nổi tiếng với câu nói:

“Tôi nghĩ, do đó tôi tồn tại.”

Bằng cách từ chối phương pháp học thuật, Descartes bắt đầu với sự hoài nghi về mọi thứ, kể cả những gì ông đã trải qua. Chỉ có một điều mà Descartes không nghi ngờ, và đó chính là sự nghi ngờ.

Descartes đã đặt nền móng cho chủ nghĩa duy lý hiện đại, cho tinh thần hoài nghi vạn vật và đã mở ra nhiều đột phá, đổi mới và cải cách. Đổi mới để tiến bộ là quy luật tất yếu của cuộc sống, đối với khoa học hay nghệ thuật cũng vậy. Đặc biệt ở xứ sở của văn học, sáng tạo là chìa khóa để duy trì sự phong phú.

Nguyễn Huy Thiệp là một nhà văn sáng tạo, tác phẩm của ông đặt một góc nhìn mới ở một vị trí mới nên đã gây ra nhiều tranh cãi ở các vấn đề: văn học – lịch sử, hư cấu – phi hư cấu. Lịch sử trong tác phẩm của ông là một loại lịch sử mà không sách sử nào nhắc đến, một loại lịch sử “Như tôi biết”.

“Mưa Nhã Nam” là một tác phẩm như vậy. Đề Thám trong lịch sử chính là anh hùng, Đề Thám trong văn học của Nguyễn Huy Thiệp cũng là anh hùng, nhưng đồng thời cũng là một con người bình thường, cũng có những mặt phàm tục, cũng khóc thương cho nhân dân. riêng hữu hạn.

>>> Xem thêm :  [Minato Kanae] Thú tội – Sách tâm lý ớn lạnh, tàn nhẫn & choáng...

Nguyễn Huy Thiệp không viết lịch sử nên không quy kết lịch sử. Nhà văn sử dụng lịch sử như một trong những chất liệu để xây dựng tác phẩm của mình, anh chia sẻ với độc giả những giả định của lịch sử, những gì “có thể” ngoài những dữ liệu lịch sử khô khan gói gọn trong cơ thể con người. số và sự kiện. Góc nhìn mới này truyền tải sự đồng cảm và cảm giác gần gũi với những khía cạnh rất đời thường của những anh hùng vốn dĩ được thần thánh hóa.

Cần nhắc lại rằng, nhà văn Nguyễn Huy Thiệp tốt nghiệp khoa Sử Trường Đại học Sư phạm Hà Nội năm 1970 nên những tác phẩm chuyển thể lịch sử của ông đều xuất phát từ sự am hiểu lịch sử, rồi từ lịch sử. lịch sử sang văn học, và từ văn học sang đời sống với một khối óc sáng tạo như vậy.

Có lẽ vì vậy mà Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, nhà văn Nguyễn Bình Phương đã đánh giá về Nguyễn Huy Thiệp:

“Là một trong những nhà văn quan trọng nhất kể từ sau Đổi mới, người đã truyền dũng khí cho tất cả các nhà văn, cho họ thấy sức mạnh của một nhà văn là gì, quyền thay đổi, quyền khám phá. đả phá, phê phán xã hội, khiến chúng ta phải nhìn nhận lại giá trị của người cầm bút ”.