Lũy hoa – Chiến lũy trên bạt ngàn hoa.

Dù không thể thực hiện trọn vẹn một dự án văn học tầm cỡ về Chín năm Chiến tranh oanh liệt nhưng nhà văn Nguyễn Huy Tưởng đã có thể viết kịch bản cho bộ phim “Lũy hoa” để bù đắp phần nào những tiếc nuối mà cuốn tiểu thuyết “Sống mãi”. với thủ đô ”đã rời đi.

“Trung đoàn mang dấu ấn Lũy Hoa,

Hồ Hoàn Kiếm đầy nước nhưng bóng anh chưa mờ ”.

(Hằng Phương)

Nhận xét bó hoa tươi

Năm 1960, Nguyễn Huy Tưởng xuất bản tập truyện “Lũy hoa”, tuy hoàn thành muộn hơn nhưng đã ra mắt độc giả trước tiểu thuyết “Sống mãi với thủ đô”. Nếu tiểu thuyết tái hiện Hà Nội những ngày đầu Toàn quốc kháng chiến thì tập truyện phác họa bức tranh toàn cảnh 60 ngày đêm Hà Nội quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.

Đọc thêm bài phê bình các tác phẩm của Nguyễn Huy Tưởng:

60 ngày khói lửa, hẹn ngày trở lại thủ đô!

Chỉ với ba phần nhưng dày đặc những tình tiết điện ảnh, “Chùm hoa” làm sống lại trận chiến Hà Nội Đông Xuân 1946-1947, sự kiện mở đầu cuộc Chiến tranh Đông Dương giữa quân Việt Minh và quân viễn chinh Pháp từ đêm 19/12/1946 đến trưa ngày 18 tháng 2 năm 1947.

Về mặt kịch bản, tác phẩm hướng đến mục tiêu khác với tiểu thuyết, ở đây là tính khả thi của các khối hành động, tập trung vào hai tuyến chính: di tản và cố thủ. Giữa hai khối hành động lớn mang mọi tâm tư, tâm trạng và sinh hoạt của con người, là sự chuyển mình linh hoạt trên hàng loạt địa danh của Hà Nội, với mọi tầng lớp nhân dân, ngành nghề. Hà Nội vừa lãng mạn vừa hào hùng, hiện lên trọn vẹn từ một trái tim ôm ấp một mối tình với mảnh đất ngàn năm văn vật.

>>> Xem thêm :  Đẹp và buồn (Kawabata Yasunari) – Nỗi buồn thấm sâu trong vẻ đẹp con...

Cuộc di tản, rút ​​lui khỏi Hà Nội của người già, phụ nữ và trẻ em, trong sự hộ tống của các chiến sĩ và Nhân – cô gái làng hoa Ngọc Hà. Dòng người di tản băng qua gầm cầu Long Biên trong màn đêm mênh mông, dày đặc, kinh hoàng. Tất cả đều cố gắng im lặng, nhưng không thể kìm được tiếng ho của người bệnh, người già và tiếng khóc của trẻ sơ sinh khiến kẻ thù hoảng sợ. Tiếng súng vang lên. Bóng người đổ xuống, đôi mắt đờ đẫn, thê lương …

Các đơn vị tự vệ chiến đấu, cảnh sát xung phong, Vệ quốc đoàn phối hợp với nhân dân Hà Nội đánh trả, kìm chân quân Pháp. Nổi bật là những gương mặt Kiên, Dân, Thắng, Thu Phong, Loan, Quyên… Đa phần là nam thanh nữ tú, nhưng cũng có thiếu nữ, trẻ em muốn ở lại. Họ là đội cảm tử của quân đội thủ đô. Họ tìm kiếm và tạo ra vũ khí. Họ cầm súng và lựu đạn chờ địch. Chúng nổ súng vào từng ngôi nhà, góc phố. Mặt trước lo đối phó với địch, mặt trong lo tổ chức cho dân tản cư. Trong tiếng súng và tiếng nhạc, trong cái Tết đặc biệt của đời người, tất cả đoàn kết, thống nhất chiến đấu ở Thủ đô suốt 60 ngày đêm, đập tan âm mưu đánh nhanh, thắng nhanh, “Một đêm hoàn toàn làm chủ Hà Nội” của kẻ thù.

60 ngày đêm khói lửa của quân và dân Hà Nội mở đầu cho thời kỳ Toàn quốc kháng chiến kết thúc thắng lợi, Trung đoàn Thủ đô đã an toàn rút khỏi Hà Nội để cùng toàn dân tiến hành cuộc kháng chiến lâu dài, theo báo cáo. lời kêu gọi của Hồ Chủ tịch. Trận Hà Nội Đông Xuân 1946-1947 góp phần quan trọng bảo vệ cơ quan đầu não của Việt Minh rút về chiến trường an toàn, hoàn thành nhiệm vụ đánh lui, kìm chân, kìm chân địch, buộc thực dân Pháp. lâm vào thế bị động cả về chiến lược và chiến thuật, chịu nhiều tổn thất và không đạt được mục tiêu đề ra.

>>> Xem thêm :  7 quyển sách hay về đại suy thoái đầy sắc sảo và nhiều thông tin

60 ngày đêm đầy lịch sử hào hùng, như một khúc tráng ca hùng tráng được Nguyễn Huy Tưởng phục dựng trong sự giao thoa giữa khốc liệt, khốc liệt của chiến tranh và chất lãng tử, hào hoa của chính ông. Người Hà Nội.

Pháo đài trên bạt ngàn hoa.

Thật kỳ diệu, xuyên suốt tác phẩm về đề tài chiến tranh này, hình ảnh các loài hoa xuất hiện nhiều như xe tăng, thuốc súng, lựu đạn.

Trong không khí ngọt ngào của mùa xuân, trong niềm vui tuần hoàn của đất trời, những mầm sống lại đâm chồi nảy lộc. Hoa xuất hiện với nhiều màu sắc và chủng loại. Những bông hoa rực rỡ trên cung đào, những bông hoa đã rơi tả tơi sau trận oanh tạc.

Người Hà Nội lãng mạn, thích cách yêu hoa.

“Người Hà Nội không thể sống thiếu hoa. Kháng chiến không thể không có hoa ”.

Những người lính trong đội cảm tử không coi trọng tiền bạc, chỉ có thư và quà của hậu phương, lại càng quý hơn cả những bông hoa, nhất là trong những ngày Tết năm ấy.

“Hoa ban” – là hoa ban, hoa của đất trời vào xuân, hay là hoa trong lòng người Hà Nội? Hay là mỗi người Hà Nội là một bông hoa của thủ đô?

Như bông hoa Thắng Đen vui vẻ, hồn nhiên, cậu bé chọc ghẹo kẻ thù, nổ súng rồi coi đó là pháo để đón Tết. Đó là loài hoa của tình quân dân khi thiên hạ đua nhau thử tài đất nước vì sợ bị đầu độc. Như đóa hoa tình yêu của Đan và Nhân, Loan và Quyên, những ánh nhìn trao nhau đều mang theo ánh sáng của tình yêu không giấu được, không nói được. Như một bông hoa kiên cường của người chiến sĩ, hiện rõ ở chỗ Kiên ôm chặt răng để bác sĩ cắt cụt chân mà không cần thuốc mê, chỉ mong sao cho nhanh khỏi, không chết vì chiến tranh còn nhiều việc phải làm. . Như hoa tử đằng, Nhân nằm như người ngủ say, chị cùng đồng đội hy sinh để bảo vệ an toàn cho cuộc rút lui chiến lược của Trung đoàn Thủ đô và quân dân Hà Nội.

>>> Xem thêm :  Điềm tĩnh và nồng nhiệt (Lam – Tsuji Hitonari) – Trái tim nồng...

Bên cạnh việc tái hiện một trang lịch sử hào hùng của dân tộc, “Sắc hoa” còn là lời tri ân chân thành đối với đội cảm tử Thủ đô mà nòng cốt là Trung đoàn Thủ đô đã đánh lui và tiêu hao quân Pháp. .

“Các bạn là đội cảm tử. Họ quyết chết để cho đất nước quyết sống. Các em là người tiêu biểu cho tinh thần tự tôn, tự cường ngàn đời của dân tộc ta, tinh thần quật cường ấy đã được Hai Bà Trưng, ​​Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung, … Phan. Đình Phùng tức Hoàng Hoa Thám truyền cho con cháu. Giờ đây, họ hãy can đảm tiếp nối tinh thần bất diệt ấy để truyền lại cho muôn đời giống nòi Việt Nam…

Các cháu hăng hái tiến lên, trái tim của Gia Hộ, trái tim của Chính phủ và trái tim của tất cả đồng bào luôn ở bên cạnh các cháu ”. – Chủ tịch Hồ Chí Minh, trích ngày 27-1-1947.