Lạnh lùng – Khát vọng đặt nhân đạo lên trên luân thường!

Sau “Lạnh lùng”, tiếp tục với chủ đề đấu tranh chống lại các giáo phái phong kiến ​​và giải phóng cá nhân, Nhất Linh viết “Lạnh lùng” với một chủ đề nhạy cảm hơn – tình yêu của một góa phụ.

Coldest Nhat Linh reviewsachonly

“Lạnh lùng” hoàn thành trong những năm 1935 – 1936, đăng dài kỳ trên tờ Nhật báo từ số 16 (12-7-1936) đến số 37 (6-12-1936). Tác phẩm được xuất bản thành sách lần đầu tiên vào năm 1937, bởi Nhà xuất bản Đời Nay.

Đọc thêm:

Câu chuyện về góa phụ trẻ.

Không chia thành nhiều chương nhỏ, “Lạnh lùng” có kết cấu ba phần, mỗi phần đều dài, liền mạch như muốn bắt kịp nhịp yêu dâm đãng của Nhung.

Nhung cưới Tú vì hai gia đình đã quen nhau, là con nhỏ trong hai đại gia đình mãi mãi sống hạnh phúc trong cùng một xóm làng. Hôn nhân diễn ra như một lẽ tự nhiên, khi bản thân Nhung chỉ yên bề gia thất với cấp trên mà không hề nghĩ ngợi, cũng chưa kịp xúc động để biết thế nào là mùi vị của tình yêu.

Đáng buồn hơn, anh Tư mất ngay sau hai năm chung sống, để lại người vợ trẻ thơ dại. Đối với người chồng chỉ có sự tôn trọng mà không còn tình yêu, sau ba năm, Nhung cũng chẳng còn nhớ thương mối tình nào, có lẽ chỉ còn là dư vị chua chát của một cuộc tình không viên mãn.

>>> Xem thêm :  [Tử Kim Trần] Sự trả thù hoàn hảo – Hoá học lạnh lùng, tàn...

Rồi một buổi chiều, đang ngắm hoa và hóng gió, một ánh mắt khiến người đàn bà góa trẻ rung động dữ dội. Nhung chợt nhận ra mình xinh đẹp, và cũng bắt đầu nghĩ về cuộc sống mà mình đang sống. Cảm giác mới lạ do cô giáo dạy trẻ tư thục trong nhà đã thổi bùng lên ngọn lửa yêu thương, từ đôi má nóng bừng, đến những suy nghĩ mông lung viển vông mà không hiểu tại sao.

Và đó là tình yêu của Nhung.

Một góa phụ, mối tình đầu.

Và vì là lần đầu nên tình yêu ấy mãnh liệt đến khó cưỡng. Bao nhiêu cuộc hẹn hò bí mật, bao nhiêu cuộc gặp gỡ bí mật. Đã từng định bỏ nhà đi theo Nghĩa, từng kiên quyết khai báo với bà Nghè sinh ra. “Bạn có quyền kết hôn!”

Nhưng rồi những giọt nước mắt của mẹ ruột, những lời bóng gió của mẹ chồng, và cả đạo lý dưới cái bóng của những danh từ trừu tượng có sức nặng ngàn cân: “dung nhan”, “danh lợi”, “thân phận”, “hương thơm”. “… Đã khiến Nhung không dám cũng như không dám đi theo tiếng gọi của tình yêu, phải trở về với bổn phận làm mẹ hiền, dâu thảo, âm thầm thờ chồng.

Khát vọng đặt con người lên trên đạo đức!

Bao nhiêu năm Nhung sống yên bề gia thất, hiền hòa, mẹ chồng không gay gắt, em chồng không nề hà, bà con luôn khen ngợi là tấm gương nhân đức. Cô ấy bằng lòng với cuộc sống đó, với một sự tự mãn tiềm ẩn vì được khen ngợi, vì được nổi tiếng.

>>> Xem thêm :  Ánh Sáng Thành Phố – Khi cán cân công lý bị thiên lệch

Cho đến khi cô ấy yêu.

Tình yêu đến khiến cô ấy nhận ra rằng cuộc sống của mình không hề hạnh phúc, và cô ấy khao khát được hạnh phúc, khao khát được yêu thương, khao khát được thỏa mãn cả về tinh thần lẫn thể xác. Những khát vọng đó rất tự nhiên, rất con người.

Và khi bao dục vọng trong người trỗi dậy thì tiếng thơm thờ chồng bỗng trở thành gông cùm xiềng xích khiến người phụ nữ trở nên khốn khổ, trằn trọc, trằn trọc. Lúc này, đạo đức đã trở thành vô nhân đạo đối với phụ nữ.

“Lạnh” vạch trần mặt tiêu cực của lễ giáo phong kiến, vì đạo đức đó là đạo đức áp bức, đạo đức đó là đạo đức giả dối, hương thơm đó là hương thơm hư không. Không còn nữa.

Nhung đã bị tước đoạt quyền sống độc lập, quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc. Cuối cùng, cô chỉ có thể yếu ớt khuất phục, bất lực cam chịu, không dám sống vì hạnh phúc của chính mình.

Đánh giá lạnh

Nắm vững nghệ thuật thể hiện tâm lý nhân vật.

Trong “Việt sử thông giám cương mục, tân biên”, Phạm Thế Ngũ ca ngợi nghệ thuật “Lạnh lùng”:

“Tâm lý khi yêu được ghi lại và miêu tả một cách khá ảo diệu”.

Nhất Linh, với óc quan sát tinh tế kết hợp tưởng tượng và hóa thân, diễn giải những trạng thái phức tạp với nhiều cung bậc cảm xúc trong chính tâm hồn nhân vật, về mặt này, nhà văn dường như đã là một bậc thầy uyên bác.

>>> Xem thêm :  Kawabata Yasunari – Nét “đẹp và buồn” trong nền văn chương Nhật Bản

Nếu đọc “Đoạn kết” khiến người đọc có cảm giác như Nhất Linh đã từng làm dâu, sống chung với bà mẹ chồng độc ác, độc ác; thì đọc qua “Lạnh lùng” tưởng rằng nhà văn đã từng có một tình yêu bị giam hãm trong khuôn khổ chật hẹp của lễ giáo phong kiến.

Văn chương của Nhất Linh cuốn hút và dễ đọc, ngay đó!

Rất tiếc…

Tình yêu của Nhung và Nghĩa là lẽ thường tình, công bình và tôn nghiêm. Nhưng cách cư xử của Nhung vô tình chỉ ra một tâm hồn phóng khoáng và xấc xược.

“Thiếu gì khi, có việc gì gấp?”

Tuyệt. Gì vội?

Vậy tại sao cô ấy lại vội vàng như vậy? Cô ta ngang nhiên ngủ với Nghĩa, trong khi cô ta còn chưa thoát khỏi gia đình An, đó có phải là một lời nói tục tĩu không? Trong bối cảnh đương đại, hành vi này khó có thể chấp nhận được. Nhà nghiên cứu văn học Trương Tửu – người hết lòng ca ngợi “Đoạn Phá” – lên án gay gắt “Lạnh”:

“Tất cả các bậc cha mẹ muốn con gái mình không bị quyến rũ bởi sự khoa trương nên cấm đọc“ Lạnh ”.”

Nếu đã xác tín và quyết tâm lấy Nghĩa thì sao Nhung không đợi khi mọi chuyện đã xong xuôi, khi thoát khỏi danh nghĩa dì Tư, trở thành dì Nghĩa, để đường đường chính chính hưởng lạc thú mà cô thèm muốn. ?

Sự táo bạo của Nhung khiến người đọc nghi ngờ, phải chăng góa phụ trẻ đã đi theo tiếng gọi của bản năng tự nhiên, không tìm được tình yêu đích thực?