Kép Tư Bền – Khốn nạn thân anh quá!

Vẫn kết cấu tương phản ấy của Nguyễn Công Hoan, trong cái nền tươi vui nhộn nhịp của mọi người đã lột tả sự bất lực đến đau đớn của chú hề mang lại tiếng cười trên sân khấu kia. Chỉ bằng một vài nét chấm phá, nhà văn đã vẽ nên một bức tranh sống động về cuộc đụng độ khốn khó giữa người giàu và người nghèo trong một xã hội mà đồng tiền được đặt lên hàng đầu.

Ảnh nhanambooks Double Tu Ben đánh giáachnet
Ảnh nhanambooks

“Kép Tư Bền” là truyện ngắn đặc sắc nhất trong tuyển tập cùng tên của nhà văn Nguyễn Công Hoan, hoàn thành vào tháng 7 năm 1933, xuất bản thành sách năm 1935.

Đọc thêm:

Khốn nạn quá!

Làng văn học Việt Nam những năm 30 – 45 của thế kỷ trước có nhiều trào lưu nghệ thuật, gửi gắm tiếng cười với những ý nghĩa khác nhau. Tiếng cười phong lưu của nhóm Tự lực văn đoàn hướng đến cái cổ kính, quê mùa, thể hiện sự mâu thuẫn giữa cái mới và cái cũ, giữa văn minh và cổ đại mang trong mình cái tôi cao siêu. Và tiếng cười trào phúng của văn học hiện thực phê phán mà điển hình là Nguyễn Công Hoan đã làm nổi bật sự bất công giai cấp của xã hội, đó là những mâu thuẫn, xung đột, xích mích giữa giàu và nghèo. tiếng cười chua chát vì xót thương cho những con người không có tội tình gì, chỉ có cái nghèo.

>>> Xem thêm :  Luật Im Lặng của Mario Puzo

Tư Bền là một ca sĩ nghèo, nhưng cũng là một át chủ bài trên sân khấu, anh nổi tiếng là đại tài, nhiều khi trên sân khấu không cần nói câu bông đùa mà chỉ cần một động tác đơn giản. trẻ con cũng đủ để khán giả ôm bụng cười, vỗ tay rần rần. Anh phải ký hợp đồng cho một ông chủ rạp hát trong hoàn cảnh nợ nần, hết tiền, bố ốm nặng nhưng anh không muốn con trai làm chủ nợ buồn lòng.

Hôm đi diễn, dù bố ốm nặng sắp qua đời, lòng như kiến ​​bò trong chảo lửa nhưng Tư Bền vẫn phải bôi phấn hồng vào miệng rồi mới chịu đứng. trước mặt nhiều người đang cố gắng pha trò, để khán giả có thể cười vui vẻ, cười sảng khoái.

“Khi không còn đau đớn mà được công chúng hoan nghênh nhiệt liệt, Tư Bền vội vàng chạy vào phòng, cởi mũ ra rửa mặt.

Lúc đó, trong lúc anh đang bối rối, nghĩ đến bố không biết trời lạnh thế nào thì một người bạn hát chạy đến, vội vàng đưa tờ tiền của cậu chủ cho anh rồi nói:

– Mau về đi anh Tư, hỏng rồi! Chết tiệt thân thể của ngươi! “

Trong hồi ký “Đời viết văn của tôi”, Nguyễn Công Hoan có nhắc đến việc ông luôn chú ý đến phần kết sao cho gây ấn tượng mạnh, phải gây bất ngờ cho người đọc như đi vào chỗ hẹp, nước chảy mạnh thì con cá. ngạc nhiên. bất ngờ bị đẩy vào nhà. Cách kết màn của “Kép Tư Bền” không quá bất ngờ nhưng lại khiến trái tim người đọc như bị bóp nghẹt. Vì tình yêu. Khốn nạn quá!

>>> Xem thêm :  5 cuốn sách hay về cung Sư Tử giúp độc giả hoàn thiện mình
Photo Quangtuan3891 Đánh giá Double Tu Ben
Ảnh: quantuan3891

Tiếc số phận bôi nhọ những chú hề.

Nếu Nguyễn Công Hoan có truyện ngắn “Kép Tư Bền” thì Vũ Trọng Phụng có phóng sự “Vẽ nhọ anh hề”. Cả hai nhà văn đều sử dụng lối miêu tả hiện thực, sắc nét để miêu tả nỗi khốn cùng của kiếp sống kép.

Nguyễn Công Hoan đã dùng sự kiện cha ốm nặng để mở đầu một lát cắt về cuộc đời hai mặt của Tư Bền, vì là truyện ngắn nên mạch truyện rất đơn giản. Nhưng biên kịch vẫn khéo léo dẫn dắt tình tiết và đẩy nó lên cao trào. Đó là khi người đang cố gắng pha trò trên sân khấu đó có một người cha đang lạnh dần đi từng bộ phận trên cơ thể. Là khi người con hiếu thảo không thể ở bên cha những phút cuối đời, nhưng đồng thời cũng phải vui cười, mang lại tiếng cười cho bao người khác. Vì phải kiếm tiền nên người nghèo không được tự do dở khóc dở cười, trong khi muốn khóc thì phải cười. Chỉ vì, nụ cười của anh đã được đền đáp.

Vũ Trọng Phụng đi sâu tìm hiểu cái nghề mua tiếng cười, bán khóc làm trò tiêu khiển cho khách, cho người đọc thấy những u uất, kỳ quái đằng sau hậu cảnh, trong phòng son phấn và trong tâm tưởng. những bức tranh ghép của người từng bị lên án với thiết kế “hót không ra tiếng”. Sau đó nhận ra rằng trò chơi “bôi nhọ chú hề” Trong phòng phấn, thỉnh thoảng ẩn hiện những bộ phim truyền hình, phản ánh những sự kiện “bôi nhọ chú hề” ngoài xã hội.

>>> Xem thêm :  Khởi đầu là mèo (Tô Hải Vân) – “Nở một nụ cười” giữa dòng đời nghiệt ngã

Hai tác phẩm của hai bậc thầy trào phúng của văn học hiện thực phê phán, với thể loại và cách tiếp cận khác nhau, nhưng có chủ đề tương đồng và ngòi bút mạnh mẽ. Tất cả đều đã lột tả thành công những góc khuất, những tủi nhục của nghề mua bán hỷ, nộ, ái, ố … đồng thời làm nổi bật thành công cuộc đụng độ giàu nghèo giữa xã hội kim tiền. .

Ảnh dohuong07 Kep Tu Ben reviewsachonly
Ảnh: dohuong07

Tìm hiểu thêm về nhà văn Nguyễn Công Hoan.

Nguyễn Công Hoan (1903-1977), quê ở làng Xuân Cầu, huyện Văn Giang, tỉnh Bắc Ninh (nay thuộc tỉnh Hưng Yên) trong một gia đình quan lại phong kiến, học hành sa sút.

Nguyễn Công Hoan thuộc lớp nhà văn gạo cội, sáng tác từ khi văn xuôi quốc ngữ còn chập chững những bước đầu tiên. Ông cũng là một trong những tên tuổi tiêu biểu của trào lưu văn học hiện thực Việt Nam trước Cách mạng. Sau Cách mạng, ông tham gia Vệ quốc đoàn, là chủ bút báo Vệ quốc quân, hiệu trưởng trường Văn hóa quân đội, kiêm giám đốc, biên tập báo Học viện quân sự. Ông là Đảng viên Đảng Lao động Việt Nam từ năm 1948.

Nguyễn Công Hoan là Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam khóa I 1957-1958, Ủy viên Ban Thường vụ Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam các khóa sau.

Sau hơn năm mươi năm cầm bút, ông đã để lại một di sản văn học đồ sộ với hơn 200 truyện ngắn, gần 30 truyện dài và nhiều tiểu luận văn học.