Gánh hàng hoa – Một cuốn sách khá… hiền lành!

Cùng với “Vết mưa”, “Anh phải sống”, tiểu thuyết “Hoa băng đảng” là thành quả kết hợp của đôi bạn thân Nhất Linh và Khải Hưng. Tác phẩm lấy đề tài tình yêu cao thượng và lãng mạn tuyệt vọng tôn vinh vẻ đẹp bình dân của người phụ nữ nông thôn Việt Nam, đồng thời thể hiện quan niệm cải cách văn học.

Photo nhanambooks Chùm hoa nhận xét
Ảnh: nhanambooks

Tiểu thuyết “Gang hoa” được đăng lần đầu trên báo Phong hóa, nhân kỷ niệm một năm Tự Lực Văn Đoàn ra số đầu tiên, và được đăng nhiều kỳ từ số 66 (ngày 29-9-1933). Số 88 (ngày 9 tháng 3 năm 1934), có minh họa của Đông Sơn – bút danh của Nhất Linh khi vẽ.

Cùng với “Dòng ngược đời” – tập thơ trào phúng của Tú Mỡ, “Gánh Hàng Hoa” trở thành một trong hai cuốn sách đầu tiên của NXB Đời Nay do Tự Lực Văn Đoàn chủ trương (tháng 6, 1934). bước ngoặt trong quá trình phát triển văn học của nhóm.

Đọc thêm bài phê bình các tác phẩm của Tự Lực Văn Đoàn:

Ba người.

“Cơ thể tôi giống như một bó hoa,

Đi chợ sớm, chiều đi chợ ”.

(Cao Bá Nhạ)

Liên là một cô gái quê xinh đẹp, trẻ trung, sáng bán hoa, chiều vườn, hết lòng hy sinh, vun vén cho con đường học vấn của chồng. Minh là một học sinh giỏi. Hai người từ thuở tre nứa thành vợ thành chồng. Giữa họ là tình bạn, tình yêu biến thành tri kỷ. Minh và Vân là bạn thân học cùng lớp.

>>> Xem thêm :  Review Hồ sơ số 113 : Khi tình yêu dang dở bị lợi dụng

“Hoa mang theo” là câu chuyện xoay quanh ba con người đó.

Khi nói đến câu chuyện của ba người, trí tưởng tượng thường vẽ ra một cái gì đó kịch tính, giống như một mối tình tay ba đầy bi kịch. Nhưng những gì Nhất Linh Khải Hưng xây dựng đã lồng ghép sự cao thượng và tuyệt vọng vào mối quan hệ của tình yêu và tình bạn, tạo nên một cốt truyện đơn giản nhưng khá thú vị. Và vì tính đơn giản nên bài viết này xin phép không nói quá nhiều về các tình tiết trong truyện.

Một cuốn sách khá… nhẹ nhàng!

Sử dụng tính từ “nhẹ nhàng” để mô tả một cuốn sách có điều gì đó không ổn với nó! Nhưng đặt trong chính sách đổi mới, triệt để của Nhất Linh cùng với những nỗ lực cải tạo xã hội – “Gang hoa” bỗng hóa hiền không tả – khi không thách thức thế lực phong kiến ​​hay tiêu diệt Nho giáo. Sự xuất hiện của đặc điểm này có lẽ phần lớn là do sự trung hòa khi phong cách của Nhất Linh kết hợp với ngòi bút của Khải Hưng.

“Hoa mang” là sự đan xen của sự tinh tế và lãng mạn, của sự dịu dàng nhưng cũng đầy quyết đoán. Cuốn tiểu thuyết khắc họa vẻ đẹp thuần khiết của tình yêu, và muốn người đọc tin vào sự thuần khiết đó. Nhưng sau đó, bạn có tin được không?

>>> Xem thêm :  Tôi đã yêu người âm thầm như thế – Nhìn nhận lại giá trị...

“Mang hoa” là nhẹ nhàng, vì Liên cũng dịu dàng. Nhưng Liên không đại diện cho ai cả. Cô ấy sống cuộc sống của riêng mình, thấu hiểu, nhu mì và bao dung.

Có thể nói, Nhất Linh Khai Hùng ca ngợi Liên là ca ngợi vẻ đẹp bình dân của người phụ nữ nông thôn Việt Nam thời trước, chứ không thể xây dựng Liên thành một hình tượng áp đặt để làm gương, làm mẫu. cho người khác. Bởi lẽ, một người vợ có thể chọn cách nhẫn nhịn như Liên, cũng có thể chọn cách từ bỏ người chồng lừa dối.

Liên tha thiết với tình yêu, đặt tình yêu lên trên mọi ham muốn tầm thường, để rồi đọc những câu chuyện về nàng, thấy lòng người thân thương đến lạ. Nhưng nhìn nhận một cách khách quan, đức tính ấy, có lẽ có phần “thánh thiện” là quá lãng mạn và thiếu thực tế.

Ảnh của Trangmaru Lẵng hoa Nhận xét
Ảnh: trangmaru

Khái niệm văn học.

Trong những năm tháng xã hội nhiều biến động, giữa mùa mưa của Âu Á, Tự Lực Văn Đoàn đã nhiệt tình đón nhận cái mới, sức trẻ, tình yêu cuộc sống và tinh thần khoa học của người Thái Tây. Khải Hưng từng dịch thơ và văn xuôi thành truyện ngắn “Tình yêu tuyệt vọng” từ nguyên tác “Sonnet d’Arvers” của Alexis-Félix Arvers (1806–1850), một sự chuyển hướng tư tưởng từ văn học lãng mạn phổ thông của Pháp. nửa đầu thế kỷ 19 vào Việt Nam.

“Flower Beard” cũng lấy cảm hứng từ sự tuyệt vọng, nhưng được nâng tầm bằng tình yêu cao cả, với những nút thắt mở tạo nên một “hit” đương đại. Đôi bạn thân Nhất Linh Khải Hưng nhằm phổ biến mỹ học lãng mạn phương Tây hiện đại, đồng thời truyền tải quan niệm về sự cần thiết của văn học và báo chí trong đời sống xã hội:

>>> Xem thêm :  Nóng giận là bản năng, tĩnh lặng là bản lĩnh

“Sinh ra giữa những người bình dân, tôi coi đó là trách nhiệm của mình để đưa tài năng văn học ngang tầm với những người bình dân.”

Mặt khác, thông qua những biến cố cuộc đời của nhân vật Minh – một nhà văn từng tăm tối, mịt mờ nhưng cũng có ánh sáng vô tận, từng trải về tình yêu và cuộc sống… Hai tác giả có ý cảnh báo về những điều ảo tưởng. hình ảnh huy hoàng mà văn chương mang lại để nhắc nhở thiên chức của người theo bút.

Tình bạn tốt đẹp.

Khải Hưng hơn Nhất Linh 10 tuổi, nhưng họ rất hợp nhau đến nỗi thuở mới thành lập Tự Lực Văn Đoàn, Nhất Nhị Linh có bút danh là Nguyễn Tường Tam (Nhất Linh) và Trần Khánh Giu (Khải Hưng).

Vì thương bạn, Khải Hưng đã viết tập truyện dài Những ngày hạnh phúc với giọng văn hài hước, kể lại những ngày Nhất Linh và đồng nghiệp làm báo Phong Hóa, nhưng đã đổi tên trại. Về phần Nhật Linh, cô chủ yếu cover phần vẽ minh họa cho truyện của các bạn trên Phong Hóa và Ngày nay.

Vợ chồng Khải Hưng không có con, nhận nuôi bé Nhật Linh và đặt tên là Trần Khánh Triều.

Nhất Linh Khai Hưng – Nhất Linh Nhị Linh, hai cái tên rất hay đứng cạnh nhau, trên các tác phẩm viết chung, trong văn học Việt Nam và ngoài đời. Và có lẽ, hậu thế sẽ còn nhắc chúng đếm từng cặp như thế, nhiều lần nữa.

Liên kết mua hàng: