Em là ánh sáng giữa đêm trăng (Sano Tetsuya) – Khi tình yêu hiện hình trong sự sống

Cô bé Watarase Mamizu bị mắc phải “bệnh phát quang” từ năm đầu cấp hai, một căn bệnh nan y chỉ xuất hiện ở những người trẻ từ 10 đến 25 mà cứ ai mắc phải căn bệnh này đều như cầm chắc cái chết. To rồi khi lên cấp ba, bệnh tình ngày càng nặng, Mamizu buộc phải nghỉ học. Và như một định thức quan tâm từ những người bạn trong lớp mới học, các cô bé đã viết chung một tấm thiệp để gửi cho những người gửi lời chúc đến Mamizu và người giao nhiệm vụ cho Okada Takuya, mang tấm trải qua tận tay Mamizu.

Đó cũng là sự khởi đầu cho lời nói kỳ lạ giữa hai người trẻ mang đặc biệt hoàn cảnh, kết nối với nhau bởi cái chết, mà kiếm tình yêu hiện hình trong cuộc sống.

em là ánh sáng giữa đêm trăng

Căn bệnh và cô đơn

Là đầu tác phẩm nhưng đã được đánh dấu thành công của tác giả Sano Tetsuya trên con đường văn chương với giải Đặc biệt Tiểu thuyết Dengeki lần thứ 35, trong tiểu thuyết Em là ánh sáng giữa đêm trăng, xuất hiện một căn bệnh, làm nhà văn tưởng tượng ra, “bệnh phát quang”. Đúng như tên gọi, bất cứ ai mắc phải căn bệnh này, “ban đêm, khi đứng dưới ánh trăng, cơ thể bệnh nhân sẽ phát ra ánh sáng mờ như huỳnh quang. Bệnh càng phát triển, độ sáng càng mạnh. ” Và “một khi phát bệnh, tỉ lệ tử vong rất cao, đa số sẽ chết trước khi trưởng thành.”

Tuy nhiên, đề cập đến “bệnh phát quang”, Tetsuya tiên sinh không nhằm mục đích khắc họa toàn bộ đời sống của các vật thể bệnh nhân chống lại bệnh tật. Nhưng anh chỉ tập trung, đến đời như gắn liền với bệnh của cô bé Watarase Mamizu mà thôi. Một cô bé xinh đẹp, phát bệnh tình từ những năm đầu cấp hai nhưng vẫn kiên cường đến tận giây phút cuối cùng để được làm một học sinh, danh sách trường bình thường như bao học sinh khác. Một cô gái trẻ, thắc mắc bệnh nghèo mà vẫn luôn nở nụ cười trên môi và khát khao bước chân ra “ngoài kia”. Một thiếu nữ mạnh mẽ, cũng rất nhẹ nhàng dịu dàng như thế, bài hát “khuyết thiếu” cả về thể loại cuộc sống, cơ thể bệnh tật và gia đình tan vỡ.

Một Mamizu thả vào nghịch cảnh mà hiện lên trên trang sách, hiện lên trước Okada Takuya ngày đầu gặp gỡ, gỡ lại bình tĩnh và rạng rỡ đến lạ. “Cô vừa nói vừa cười e, hàm răng trắng muốt. Cách cô phát âm chữ “thích” rất dễ thương. […] Thế mà Mamizu lại phát biểu như thể đang hào hứng đón chờ cái chết. ”

>>> Xem thêm :  10 quyển sách hay cho sinh viên y khoa củng cố kiến thức

Là bởi vì Mamizu chấp nhận số phận nên quyết định đè nén cảm xúc để vui cười, sống thảnh thơi, toàn bộ thời gian ngắn ngủi nhận lại hay sao? Hay thật sự không như vậy. By còn gì yêu hơn, khi một cô gái mới 16 tuổi, ngày phải đối mặt với cái chết của chính mình, quỹ thời gian với tương lai “là con số 0” Còn lại ước mơ, hi vọng, dự định thì sao?

The vốn dĩ, sự việc “bình thường” Mamizu thể hiện, lại càng thêm phần đau xót. Vẻ đẹp che khuất, màn hình, che giấu nỗi đau cùng nỗi niềm cô đơn thăm thẳm tuổi 16, nhỏ bé giữa bức ảnh viện.

Căn bệnh, đánh gục cô gái trẻ, để lại cho cô độc thân của một kẻ chỉ có thể chờ đợi thần thánh. Không ai có thể thay Mamizu chịu đựng đau đớn về thể xác, khổ đau về tinh thần, khi toàn thời gian, gần như cô bé chỉ có “một mình”.

Nhưng, căn bệnh, cũng vô tình kết nối Mamizu với những người khác cá nhân. Là người mẹ thiết kế cô hàng ngày, là người giả quá cố gắng mắc phải căn bệnh như cô – Shizusawa So qua trang sách A lightand is you. Okada Takuya đã dành thời gian cho cô ấy đến tận giây phút cuối cùng.

“Bệnh phát quang” là tưởng tượng của tác giả Sano Tetsuya và đây cũng như một biểu tượng đặc biệt được anh xây dựng xuyên suốt các trang viết Em là ánh sáng giữa đêm trăng. Đó là hình ảnh của cô đơn và cái chết, cũng là sợi dây kết nối những con người chênh vênh giữa hai bờ sinh – tử và như soi sáng những trái tim cảm, giàu yêu thương.

em là ánh sáng giữa đêm trăng ipm

Cái chết và thời gian

Từ chứng bệnh phát quang và hình ảnh cô bé Watarase Mamizu “tỏa sáng như một con đom đóm mang trên mình sinh ra ánh sáng sớm”, tác giả Sano Tetsuya đã mở cả không gian truyện Em là ánh sáng giữa đêm trăng tràn ngập cái chết tồn tại.

Cái chết muôn hình vạn trạng, hiện hình ở mọi trạng thái, trải dài từ quá khứ đến hiện tại, hình ảnh trong từng khoảnh khắc, suy nghĩ của con người. Sự gián đoạn của anh trai Kayama và cái chết gần như ngay sau đó của chị Takuya đã trở thành bóng ma quá lớn trong cuộc sống và tâm hồn của hai đứa trẻ đang tuổi trưởng thành. Để chúng ta cứ ôm theo bóng người khuất cùng những mối quan hệ không thể giải đáp về sinh mệnh con người cùng một chữ “tử” vừa mơ ước, lại vừa như chủ sở hữu hình ảnh bên cạnh; default cho, cách chúng tôi đối mặt trước nỗi hoang mang đầu đời như thế nào. “Liệu người chết có chơ người sống luôn không?”

>>> Xem thêm :  9 cuốn sách hay về dinh dưỡng cho trẻ dễ nhớ, dễ áp dụng

Cái chết, tồn tại ngay trong đời sống thực tại, ở mức độ có ý nghĩa, thậm chí là như sự cuồng dại của những trò chơi, tuổi đời còn rất trẻ. “Mày chết sớm bọn tao càng mừng.” Lời nói và hành động một đám đông có thể bức phá một con người, có lẽ, cũng chỉ đến vậy mà thôi.

Và hơn cả, cái chết quật cường ở mọi ngõ ngách trong cuộc sống của Mamizu, trong khu bệnh viện như tràn ra mùi tử khí của những người thoát kiếp.

Cái chết hiện ngay trong cuộc sống, trong từng giây từng phút. Cái phủ bóng lên thời gian, làm ta sợ hãi, cũng khiến ta lạc bước, về ý nghĩa cuộc sống, về bản thân giá trị còn tồn tại trên đời. To rồi, người ta đón nhận cái chết như một giải thoát cho linh hồn vốn đã chìm sâu trong mọi nỗi đau, những mâu thuẫn, khó khăn. “Thời gian quy định giá ánh sáng chỉ vụt mất khi thời gian vô nghĩa lại trôi qua chậm. Tại sao không phải ngược lại? ”

Cái chết và thời gian đều hết sức yêu thích, vô tình. Bệnh viện, tai nạn, mất sống mục tiêu… trên trang sách Em là ánh sáng giữa đêm trăng, sinh ra từng người mong manh bao. Và float time, đều như mang trong đó, hạt mầm hay rút cạn sinh mệnh con người.

The dead, is a end of a life. Tuy nhiên, kết thúc với người đi hát còn lại ngày đối mặt với nỗi đau và sự việc cô đơn, mất phương hướng thì sao? “Người ta yêu âm dương cách trở / Mất người ta ở lại làm chi.”

“Ở lại làm chi”, giữa thời gian trôi qua, còn lại và tương lai quá mờ mục tiêu?

em là ánh sáng giữa đêm trăng xem lại

Love and life

Nhưng cho dù có viết về cái chết nhiều đến đâu, khắc họa có ý con người cay đắng đến thế nào, và thực hiện cuộc sống có trần trụi, tàn nhẫn ra sao thì tận cùng, tiểu thuyết. Em là ánh sáng giữa đêm trăng, vẫn là câu chuyện tràn ngập tình yêu. Tình yêu giữa con người với con người và tình yêu giữa con người với cuộc sống.

>>> Xem thêm :  8 sách hay về xây dựng mối quan hệ hiệu quả

Thật vậy,

Trải bạc trên chữ, là tình yêu tuổi trẻ rất đẹp mà Mamizu và Takuya đã dành cho nhau. Cách hai nhóm trẻ hi sinh vì nhau, cách Takuya làm tất cả để toàn bộ lời hứa giúp cô gái mong manh hoàn thành mọi tâm nguyện trước khi ra đi, cách Mamizu cười, mạnh mẽ, cùng cả những đoạn khắc cô bé yếu đuối trước số mệnh… Tất cả đều không phải là biểu hiện của sự sống, tình yêu, niềm tin giữ cuộc sống đến liệt kê hay sao? “Đã chết rồi hóa thành hư vô, thế giới còn hay mất tôi cũng không nhận được. But […] Tôi muốn biết tương lai của thế giới tuyệt vời mà cậu sống. Nên […] Cậu hãy thay tớ sống tiếp, nhìn, nghe và trải thật nhiều điều trên thế giới… ”

Sinh, lão, bệnh, tử; xin lỗi vì một lý do nào đó, trong một đời, người ta không thể đi theo từng tuần từng đoạn nhưng đến cuối cùng, điểm kết của bất cứ ai, vẫn là “cái chết”. Nhưng, trước chữ chết, là chữ sống, là cách mỗi người sống như thế nào, theo vốn, quỹ thời gian mỗi người khác nhau bài hát, đều là chủ sở hữu. Sống như cái bóng, vật trên đời hay sống cho bản thân và cho cả phần người ta yêu thương, trở lại là những lựa chọn lớn, dành riêng cho từng người, hiện ra giữa dòng đời không ngừng hối hận.

Em là ánh sáng giữa đêm trăng, ánh sáng mang theo cửa tử nhưng cũng có đường dẫn lối đi với cửa sinh. Hình ảnh trong câu chuyện nhỏ chỉ hơn 200 trang được viết dưới bài thứ nhất, đẹp đến nỗi buồn của Sano Tetsuya đa nghĩa, giàu tính biểu tượng cuộc sống muôn màu vẫn chứa đựng hai mặt trái chiều. Như chính bốn câu thơ của Nakahara Chuya, dù bi ai, buồn thương vẫn lấp lánh hi vọng trong sức sống, toàn thời gian và toàn bộ yêu thương: “Người ta yêu âm dương cách trở / Mất đi người ta ở lại làm chi./ Ôm nỗi đau ta sống tiếp / Tay nắm cùng bước hết cuộc đời. ”

Mọt