Đoạn tuyệt – Nỗ lực tái thiết xã hội.

Với câu chuyện về một người phụ nữ hiện đại về làm dâu của một gia đình cổ đại để làm nổi bật những mâu thuẫn trong mối quan hệ mới – cũ, Nhất Linh nỗ lực xây dựng lại một xã hội văn minh, nơi những con người cá nhân có thể tận hưởng sự tự do về tinh thần và thể chất.

Photo Nha Nam Doan được đánh giá rất tốt
Ảnh: Nhã Nam

Đọc thêm:

Truyện cô gái hiện đại.

“The Break” gồm 28 chương, được viết vào năm 1934 – 1935, nội dung chính xoay quanh một cô gái hiện đại tên Loan.

Loan thuộc hàng ngũ thanh niên có học, có khả năng tiếp thu nền văn minh mới, hiểu tư tưởng nhân đạo, tôn trọng tự do cá nhân. Nhưng rồi gia cảnh nghèo khó, cô buộc phải bỏ học, vâng lời cha mẹ và kết hôn với con nhà giàu, cũng là một chủ nợ, mặc dù trái tim cô vẫn yêu Dũng tha thiết.

Dũng là điển hình của thanh niên hiện đại vì thoát khỏi khuôn khổ đạo đức cũ, làm trái ý gia đình và bị thầy giáo từ chối. Anh sống một cuộc đời cô đơn, trôi dạt, thiếu thốn, nhưng tự do. Dũng là hình ảnh hướng tới của Loan, không chỉ là tình yêu, anh là cốt lõi trong tính cách của Loan, khiến cô khao khát được giống Dũng, có những phẩm chất của Dũng, sống một cuộc đời như Dũng.

Loan về nhà chồng, gạt cái tôi của mình sang một bên, cố gắng sống như bao người khác, cố lấy gia đình chồng là gia đình của mình, mong bình yên nhưng gia đình chồng không để yên cho cô. Nàng lấy chồng mà như bị người ta mua chuộc, lạy người ta nhận làm máy đẻ, làm hoa sen hầu hạ không công. Mâu thuẫn giữa ý tưởng mới và ý tưởng cũ rất gay gắt.

Đỉnh điểm, đứa con trai bé bỏng của Loan không may đổ bệnh, mẹ chồng mê tín, tin vào bùa ngải, chữa bệnh bằng cách xông hương, xông cống, có khi dùng roi dâu để đuổi tà ma, tức là đánh đập. Mọi người. Bệnh. Đứa bé đột ngột qua đời. Khó sinh, Loan không thể mang thai được nữa, mẹ chồng ép Loan cưới vợ lẽ cho Thân, thực chất là hợp thức hóa thói trăng hoa, ngoại tình. Thần thiếp sinh được một người con trai và tỏ ra là “bề trên”.

>>> Xem thêm :  Trên đường băng - Cuốn sách thức tỉnh lối sống của giới trẻ

Khi thiên chức sinh nở, Loan sống như một kẻ nô lệ không công, không thiếu những trận đòn roi, những lời mắng mỏ. Thương đấng sinh thành và khoản nợ chưa trả được của bố mẹ đối với nhà chồng, Loan tiếp tục nhẫn nhịn.

Những tưởng cuộc đời sẽ lùi từng bước, mãi mãi trở về điểm cũ như thế thì định mệnh đã xảy ra.

Một vụ án giết người. Một phiên tòa. Tha bổng.

Miễn phí!

Nỗ lực xây dựng lại xã hội.

Viết “Đoạn kết”, Nhất Linh chủ ý muốn độc giả đương thời yêu cái mới, ghét cái cũ. Để thực hiện mục đích đó, anh ta tạo ra xung đột giữa cái mới và cái cũ, ở đó cái cũ thể hiện với tất cả sự xấu xa và thối nát của nó: đạo đức hà khắc buộc con người làm nô lệ dưới vỏ bọc của nghĩa vụ. gia đình trọng nam khinh nữ, gia trưởng, dân trí thấp, mê tín dị đoan, bạo lực …

Quyết định trắng án của thẩm phán đối với Loan là một lớp khẳng định bổ sung để tác giả lên án hệ thống gia đình mở rộng cũ và thiết lập một hệ thống gia đình mới, nơi các cá nhân, đặc biệt là phụ nữ có thể tận hưởng cuộc sống tự do về tinh thần và thể xác, thoát khỏi mọi khuôn khổ hạn chế của các nghi thức phong kiến.

Ở một mức độ nào đó, Nhất Linh đã thành công. “Vỡ” được coi là một trong những kiệt tác của văn xuôi Việt Nam. Nhà nghiên cứu văn học Trương Tửu viết trên báo Loa năm 1945:

“The Break” là một vòng hoa lộng lẫy được đặt trên đầu của chủ nghĩa cá nhân. Tác giả thừa nhận một cách hợp lệ sự tiến bộ và nhiệt tình về tương lai. Anh giúp các bạn trẻ tự tin phấn đấu. Nó có nghĩa là hạnh phúc khi được sống ”.

Tất nhiên, không thiếu những ý kiến ​​trái chiều, họ cho rằng mâu thuẫn trong gia đình Việt Nam lúc bấy giờ là hậu quả tai hại của tâm hồn lãng mạn trái mùa theo đuổi Tây hóa (điều này đúng với anh Hồng trong “Hồng nhan bạc phận”. ”), Nhưng sai cho cô Loan. Loan trong “Vỡ òa” là một cô gái có học thức, đoan trang, khôn ngoan, đủ lý trí để suy xét mọi chuyện, đủ mạnh mẽ để vượt qua đau khổ. Một cô gái khao khát “Sống một cuộc sống mạnh mẽ, độc lập” như Dũng, như một người đàn ông.

>>> Xem thêm :  Ghi Chép Về Một Hành Tinh Âu Lo – Một cái nhìn mới hơn về thế giới 

Tuy nhiên, việc sử dụng các tình tiết ngẫu nhiên để tạo ra bước ngoặt nhằm tháo gỡ nút thắt của câu chuyện đã gây ra một sự may rủi trong cách giải quyết vấn đề. Và chính vì sự may mắn đó, những nỗ lực tái thiết xã hội của Nhật Linh vẫn còn đang bỏ ngỏ.

Góc nhìn thiên lệch của Nhật Linh.

Sáng tác của Nhất Linh nói riêng và của Tự lực văn đoàn nói chung đã “Mở ra một giai đoạn mới trong văn xuôi” (do Tô Hoài viết), góp phần định hình nền tiểu thuyết Việt Nam hiện đại, và “Đóng góp to lớn cho văn học và lịch sử Việt Nam” (do Huy Cận viết).

Tiểu thuyết của Nhất Linh hay! – Cho đến nay, đây có lẽ là chân lý được chia ở thì hiện tại đơn. Vẻ đẹp ấy được tạo nên từ ngòi bút nghệ thuật, ngôn từ, lối viết vừa uyển chuyển vừa mạnh mẽ.

Nhưng về vấn đề đề tài, phải công nhận Nhất Linh có một góc nhìn khá lệch. Là một trí thức từng học ở phương Tây 3 năm, Nhất Linh đã sáng lập Tự Lực Văn Đoàn với 10 nguyên tắc, trong đó thứ 8 là “Hãy cho mọi người biết rằng Nho giáo không còn hợp thời nữa.” Để thực hiện những nguyên tắc mà mình đề ra, Nhất Linh kiên quyết bác bỏ những phong tục truyền thống, cùng với việc ủng hộ văn minh và phương Tây hóa.

Chưa nói đến việc Tây hóa trong bối cảnh đất nước lúc đó có tốt hay không (cái này phải hỏi anh Vũ Trọng Phụng). Nhưng có phải mọi phong tục cũ đều đáng bị tấn công?

Nho giáo du nhập vào Việt Nam cách đây hơn 1000 năm, đã để lại dấu ấn to lớn trong quá trình giáo dục và lịch sử dựng nước của các triều đại phong kiến. Lấy ví dụ đơn giản, dễ hiểu, Nho giáo dạy con người phải “trung với quân, ái quốc”, “tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”, góp phần không nhỏ tạo nên truyền thống bất khuất chống ngoại xâm của nhân dân ta. những kẻ xâm lược. người của chúng ta. Những truyền thống đó có giá trị vĩnh cửu!

Trở lại với “Đoạn tuyệt”, với luận điểm giải phóng phụ nữ, mở rộng sang giải phóng cá nhân, chống lại lễ giáo phong kiến, chống chế độ gia đình đại gia, phê phán đạo đức khắc khổ … Nhất Linh đã đặt mọi phong tục tập quán truyền thống trong một cái nhìn định kiến, anh đã từ chối tất cả, dù chỉ một cái cúi đầu của một đứa trẻ khi tiễn người mẹ về nơi chín suối. Anh để Loan vì thể hiện sự phản kháng với tục cũ nên không cúng tế, bàn bạc trong đám tang của mẹ. Tất nhiên, không cần phải khoe khoang về “một đám tang mẫu mực” như cách mà ông vua báo chí phương Bắc châm biếm trong “Số đỏ”, và phải thừa nhận rằng, trong lòng có nỗi nhớ, nhưng là cái đập đầu bằng cả tấm chân tình. Bày tỏ lòng thành kính với đấng sinh thành trước khi tiễn đưa người ấy về nơi an nghỉ cuối cùng chưa bao giờ là thừa hay cần loại bỏ!

>>> Xem thêm :  Số Đỏ – Đứa Con Đáng Tự Hào Của “Ông Vua Phóng Sự Đất...

Suy cho cùng, trước những phong tục tập quán cũ, cần có thái độ rõ ràng, minh bạch để không làm mất đi bản sắc văn hóa truyền thống cũng như giá trị tinh thần, không phủ định toàn bộ như cách làm của người dân. Nhật Linh khai báo và thực hiện.

Tìm hiểu thêm về Nhất Linh (1906 – 1963).

Nhật Linh tên thật là Nguyễn Tường Tam, quê gốc ở Quảng Nam nhưng sinh ra ở huyện Cẩm Giàng, Hải Dương.

Nhất Linh Nguyễn Tường Tam là em của Hoàng Đạo Nguyễn Tường Long và Thạch Lam Nguyễn Tường Lân.

Anh học Y khoa và Mỹ thuật nhưng đã bỏ học. Năm 1927, Nguyễn Tường Tam sang Pháp du học khoa học, thời gian này ông học báo chí và xuất bản. Năm 1930, ông lấy bằng cử nhân khoa học và về nước ngay trong năm.

Nguyễn Tường Tam thành lập Tự Lực Văn Đoàn (3/1933), giữ chức vụ cây bút chủ chốt và là linh hồn của đoàn. Ông cũng từng là Tổng Biên tập tuần báo Phong Hóa, Ngày nay. Ngoài tên thường dùng Nhất Linh, ông còn dùng các bút danh Tâm Linh, Nhất Chi Mai, Bảo Sơn, Lãng Du khi viết báo, Đông Sơn khi vẽ, Tân Việt khi làm thơ.

Nguyễn Tường Tam còn là một nhà chính trị. Ông thành lập Đại Việt Dân Chính Đảng, làm Chánh Bí thư Việt Nam Quốc Dân Đảng (khi Đại Việt Dân Chính Đảng hợp nhất với Việt Nam Quốc Dân Đảng và Đại Việt Quốc Dân Đảng) và giữ chức Bộ trưởng Ngoại giao tại Việt Nam. Chính phủ Liên hiệp Kháng chiến.

Nhất Linh Nguyễn Tường Tam là một nhà văn tài năng, đồng thời cũng là một nhà chính trị yêu nước, nhưng lòng tham quyền lực, thiếu tầm nhìn đã khiến con người lầm đường lạc lối. Bỏ qua lăng kính chính trị, cần khẳng định và ghi nhận những đóng góp quý báu của Nhất Linh nói riêng và Tự lực văn đoàn nói chung về nghệ thuật tiểu thuyết và tính hiện đại của tiểu thuyết, về câu văn và giọng văn. của dân tộc Việt Nam.