Điềm tĩnh và nồng nhiệt (Đỏ – Ekuni Kaori) – Trái tim nồng nhiệt ẩn sau vẻ ngoài điềm tĩnh, đơn côi

Ở Milano, cơn mưa trắng xóa vẫn tiếp tục không dứt. Cơn mưa phủ lên cảnh vật của thành phố này một màu trầm mặc, u buồn. Ở đó, cô gái trẻ Aoi, cũng mang tâm trạng u uất như Milano phủ đầy mưa trắng. Aoi sống một cuộc sống êm đềm bên người bạn trai người Mỹ, nhưng trái tim luôn ngập tràn đam mê mà cô vẫn cố gắng kìm nén sau những tổn thương của tuổi trẻ, với mối tình đầu mãi mãi là một nửa còn thiếu trong cuộc đời của Aoi.

(Calm and Warm – Red là một tiểu thuyết trong bộ tiểu thuyết hai tập Ekuni Kaori viết cùng Tsuji Hitonari. Phần Red kể về Aoi, phần Lam viết bởi Tsuji Hitonari, kể về Junsei, một mối tình thời đại học của Aoi. )

Bình tĩnh và ấm áp - Đỏ

Kiên nhẫn

Sự thật đơn giản rằng cuộc sống của một người được tạo ra ở nơi người ta sống …

Đó là câu chuyện ở cuối tiểu thuyết Bình tĩnh và ấm áp – Đỏ của chính Ekuni Kaori tại một quán cà phê ở Milan, Ý. Và đó, có lẽ, cũng là lời giải thích mà cô dành cho phần “điềm đạm” của cô gái tên Aoi và cái “bình lặng” bao trùm tác phẩm này, vào một buổi chiều mây mù lành lạnh.

Thật vậy, tên sách: Bình tĩnh và ấm áp, nhưng trong mối quan hệ đồng đẳng đó, “bình lặng” được đặt trước “ấm áp”, vì nó đã mở ra một không gian tĩnh lặng, êm đềm và bình yên; Không gian của cảnh cũng là không gian của tâm hồn con người.

Đó chính là Ý, một trong những cái nôi của nền văn minh phương Tây, cho đến ngày nay, vẫn còn đó lịch sử, thậm chí thời gian dường như đã bỏ quên đất nước này khi người ta ngẫm nghĩ về di sản của họ. Nghệ thuật được lưu giữ trong từng con đường và con hẻm. Và Milano, một thành phố ở miền Bắc nước Ý cũng không ngoại lệ.

Có một khu nhà thờ lớn, nơi Aoi thường ngồi đọc sách trong công viên; có một thư viện rộng lớn mà Aoi vẫn đến mượn sách rồi chìm vào không gian êm đềm của những hàng sách đầy ắp kỉ niệm; có cửa hàng gia công và bán đồ trang sức cổ Aoi đang làm việc bán thời gian; Có những ngày trời mưa không ngớt khiến tâm trạng của Aoi chìm xuống khi thời tiết phủ một màu trắng xóa …

Milano nhuộm màu thời gian, quá khứ, lịch sử. Milano lặng lẽ hòa vào nhịp sống hiện đại. Milano đó, là nơi Aoi theo cha mẹ từ Nhật Bản xa xôi, lớn lên và trưởng thành. Nơi Aoi ra đi để tìm lại một phần quê hương đã mất, cũng là nơi Aoi trở về như tìm được cái kén, chở che cho cô sau những tổn thương của tuổi trẻ. Nơi mà những người thân, bạn bè dù không thể chạm tới sâu thẳm trong tâm hồn Aoi vẫn là chỗ dựa, cho một Aoi đầy tổn thương và nỗi buồn của những người con xa xứ dựa vào khi trái tim yếu đuối. Và Milano đó, cũng là nơi diễn ra mối tình kéo dài hơn 3 năm giữa Aoi và Marvin, một chàng trai người Mỹ hiền lành, ấm áp.

>>> Xem thêm :  [Jeffery Deaver] Hang Dã Thú : Nơi sát thủ Mỹ đóng vai người hùng

Tựu trung lại, tạo nên một Aoi điềm đạm. Bình tĩnh đến mức khép mình, bình tĩnh đến mức cô gái tự nhận về mình mọi nỗi đau mà một người con gái, một người phụ nữ có thể trải qua mà không rơi một giọt nước mắt. Sự bình tĩnh của Aoi, như chạm khắc, như thể hòa vào cơn mưa Milano, dần dần thấm vào cảnh vật, từng đồ vật dưới mái những ngôi nhà cô sống. Một sự bình tĩnh hòa cùng bóng tối của những đêm cô đã ở trong khoảng không. phòng bếp.

Thật vậy, sự điềm tĩnh của Milano, biến thành sự điềm tĩnh của cô gái Aoi thuở còn nhỏ, mang trong lòng nỗi buồn của một sớm một chiều xa xứ để rồi lắng đọng, thành nỗi buồn lớn của một người phụ nữ đã mất. đánh mất một phần linh hồn, một phần con người mình, chạy trốn quá khứ, cố tìm lại bản thân đã lạc ở một nơi xa, chìm trong những cơn ác mộng không điểm dừng. “Tôi đã gặp ác mộng từ khi còn là một đứa trẻ. Những giấc mơ của tôi đầy chết chóc, côn trùng, ma quái, bạo lực, trong giấc mơ tôi vô cùng yếu đuối. Tôi không phải là người hay khóc nhưng mỗi khi gặp ác mộng tôi lại thổn thức. Dù mẹ có dỗ dành bao nhiêu, dù bị bố mắng mỏ thế nào, tôi vẫn không thể ngừng khóc.

Ekuni Kaori điềm tĩnh và ấm áp

* Cre: Nhã Nam GREEN Grapes

Sưởi ấm

Aoi bình tĩnh, rất ít nói. Đặc biệt là khi Aoi từ Nhật Bản trở về Milano sau thời gian sang Nhật du học. Những người biết Aoi trước đây đều nói, cô ấy đã thay đổi. Càng ngày càng vắng lặng, “buồn bã, khép mình”. Nhưng… Aoi trước đây là như vậy, bây giờ vẫn vậy. Luôn mang trong mình miền vô thức nỗi buồn của con người thiếu đi một chốn “đi về”, một hình ảnh chân thực của “quê hương”. Và có lẽ, vết thương càng sâu, Aoi càng trở nên bình tĩnh hơn. Sự lười biếng của cô ấy, vẻ mặt không quan tâm đến cuộc sống, không tranh đấu, không tranh giành, lặng lẽ giữa hai bức tường, đắm mình trong làn nước ấm áp của bồn tắm … tất cả mọi thứ, đều là sự bình lặng toát ra, giống như một vách ngăn. , kết giới mà Aoi dựng lên để bảo vệ bản thân khỏi nỗi đau của quá khứ và hiện tại.

>>> Xem thêm :  Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi – Tuổi trẻ là nốt...

Tuy nhiên, Aoi bình lặng là thế, cũng có lúc cô sống bằng cả nhiệt huyết tuổi trẻ đầy khát khao yêu thương, say mê hòa đồng, đồng cảm với con người, với cuộc đời. Đó là khi, Aoi gặp Junsei, người đàn ông giống như một nửa còn lại mà Aoi luôn tìm kiếm. Chàng trai đồng cảm và đồng cảm với Aoi về mọi mặt: cũng mang thân phận người tha hương nơi xứ lạ từ nhỏ; trở về quê hương với mong muốn tìm lại một phần tâm hồn còn thiếu; Đặc biệt là sự êm đềm như sự hòa quyện giữa tấm lòng truyền thống của con người Nhật Bản với tình cảm của những người lưu lạc nơi đất khách quê người.

Aoi gặp Junsei, yêu Junsei và đánh thức trong cô một hơi ấm tưởng như đã ngủ yên. Hay Aoi ban đầu là một người đam mê như vậy. Sự ấm áp ẩn sau vẻ ngoài vắng lặng bình lặng. Để rồi, chỉ cần một cơn gió thoảng qua của số phận, liệu có thổi bùng lên ngọn lửa nhiệt huyết vốn vẫn đang ở nơi sâu thẳm nhất trong trái tim Aoi?

Từ “ấm áp” đứng sau từ “bình tĩnh”, cùng với màu “đỏ”, giống như một bức phác họa về tính cách nội tâm phức tạp của Aoi. Aoi che giấu sự nhiệt tình đó, với vẻ mặt buồn bã, cô đơn như thể cô đã thoát khỏi phần đau đớn nhất mà cô luôn chôn giấu suốt gần chục năm sau khi chia tay Junsei.

Aoi buồn. Aoi cô đơn. Aoi một mình. Và Aoi không thể tin tưởng bất cứ ai, mặc dù đã nhiều lần, cô ấy muốn dang tay ra và giữ lấy những thứ thân thuộc bên mình; dù nhiều lần cô muốn thốt ra những điều thầm kín.

Aoi thật ấm áp. Aoi cũng đầy rẫy những mâu thuẫn khiến cô tự dằn vặt bản thân, khiến cô tự chuốc lấy những vết sẹo của ký ức đã hằn lên trong tâm trí.

Aoi phức tạp quá, giằng xé đến vậy… có lẽ sẽ khó hiểu, độc giả cũng khó thông cảm cho một Aoi tưởng chừng như im lặng và trốn chạy mãi mãi.

Nhưng một Aoi như vậy, là Aoi thật, Aoi của Junsei, Aoi của Ekuni Kaori. Dù là một Aoi yếu đuối cắn môi im lặng nhưng Aoi vẫn rất mạnh mẽ quyết định dám yêu, dám sống, dám buông tay và cũng dám bước tiếp.

>>> Xem thêm :  Chuyện con mèo và con chuột bạn thân của nó – Câu chuyện của những người bạn tử tế và đáng yêu nhất quả đất 

Như êm đềm và ấm áp, hai thái cực đối lập cùng tồn tại trong một cuốn tiểu thuyết và tồn tại, trong con người, trong tâm hồn Aoi.

Bình tĩnh và ấm áp

* Cre: Nhã Nam Thư shop

Những người yêu nhau cuối cùng sẽ tìm thấy nhau

Đọc hơn 200 trang tiểu thuyết Bình tĩnh và ấm áp – ĐỏCó lẽ, nhiều độc giả sẽ tự đặt ra câu hỏi, Aoi có thực sự yêu Marvin?

Câu trả lời, tất nhiên, là có. Aoi đã yêu Marvin bằng tất cả sự điềm tĩnh của một người phụ nữ trải qua mọi cung bậc hạnh phúc và đau đớn của tuổi trẻ. Chỉ có điều, tình yêu của Aoi dành cho Marvin thiếu hơi ấm nên tình yêu ấy khó mà trọn vẹn. Chỉ có điều, cuối cùng, Marvin không phải là mảnh ghép tâm hồn cho một Aoi “buồn, cô đơn” nhưng cũng rất đam mê và khát khao.

Bởi lẽ, phần “nóng” mà ít ai biết, Aoi đã dành riêng cho Junsei, Junsei của chính mình.

Aoi trở lại Junsei, trở về với lời hứa mà cô cho là vu vơ năm xưa, cũng giống như cách, cô trốn tránh quá khứ, để có thể bước đi mạnh mẽ dưới ánh mặt trời; cũng như điều tất yếu mà cô phải làm, đó là tìm lại “hơi ấm” mà cô đã phong ấn trong chiếc hộp Pandora khi còn sống ở Tokyo. Hoặc, nó giống như định mệnh, của những người yêu nhau rồi cuối cùng sẽ tìm thấy nhau. “Và một sự thật đơn giản khác rằng trái tim con người luôn ở nơi nó muốn.

Và không chỉ Aoi, mọi cá nhân xuất hiện trong cuốn tiểu thuyết Bình tĩnh và ấm áp – Đỏ, giống như mang trong tâm hồn hai thái cực đối lập. Cả Marvin, cả chị gái của Marvin – Angela, và bạn của Aoi, Daniela hiện đang có một cuộc sống gia đình viên mãn …

Họ “trong ấm ngoài êm”, bởi mỗi người sống trong cuộc đời, luôn vận động, đi lên, không ai có thể đứng yên khi cuộc sống vẫn quay cuồng. Họ “đi”, tìm kiếm điều gì đó về bản ngã, hoặc khẳng định rằng bản ngã, trong trái tim của một người, là mảnh ghép còn thiếu của trái tim và tâm hồn họ; hay đơn giản hơn, chỉ là một “nơi chốn”, để họ nhận ra, đó chính là nơi có thể dừng chân trên con đường đầy đau khổ, khó khăn.

Muỗi