Đêm trường tăm tối – Tuyệt phẩm đỉnh cao của Tử Kim Trần về hiện thực xã hội tàn khốc

Đêm trường u ám, có lẽ cái tên không thể phù hợp hơn với bối cảnh của truyện.

Những gì còn lại sau khi kết thúc

Câu chuyện kết thúc sau khi giáo sư Nghiêm Lương đề nghị cảnh sát tiết lộ những bí mật của vụ án động trời cho người có thể lật lại hồ sơ.

Kết quả mà độc giả nghĩ rằng họ sẽ vượt qua cơn bực tức để đến tương lai đã không xảy ra …

Hà Lập Bình, một quan chức cấp cao, chết vì tự sát. Thuộc hạ của Hồ Nhất Lang chết. Cảnh sát biến chất Lý Kiến Quốc chết vì “tai nạn” …

Tưởng mọi chuyện sẽ kết thúc. Nhưng không, chỉ đơn giản là Tôn Hồng Vân vẫn còn sống

Phó Giám đốc Sở Cao cho biết, tính toán sai lầm nhất của chúng tôi là ở Hà Lập Bình. Chúng tôi cho rằng Hà là quan chức cấp cao nhất, e rằng sai. Vậy là anh ta đã chết, nhưng “người vận chuyển” họ Tôn, kẻ đã tạo điều kiện cho tội ác vẫn còn sống!

Lẽ dĩ nhiên có những quan chức cao cấp hơn nữa mà người lương thiện không thể thu phục?

Vì thế mà Trương Siêu ở tù dài hạn, Triệu Thiết Dần mất chức, giám y họ Trần cũng phải ngồi tù. Đối với những người đã chết, danh sách quá dài và không kể xiết.

Tức là trận chiến trên hiện trường vẫn đang diễn ra …

Cái kết này có lẽ sẽ khiến nhiều người đau lòng, rằng cái ác phải bị trừng trị. Tuy nhiên, trên thực tế, đây là thực tế.

Trong hiện thực phũ phàng ấy, một kẻ thông minh như Trương Siêu lại còn phải ngồi tù. Những người dũng cảm, bất nghĩa, liêm khiết nhưng không có cái đầu lạnh, thua cuộc là hoàn toàn chính đáng.

Thêm đánh giá của bạn Rosemary – Đánh giá: 10/10 – xuất sắc! [Update 2019]

Tôi sẽ không nói đây là một bài đánh giá, đây chỉ đơn giản là những nhận xét của tôi dành cho tác phẩm cũng như nhân vật mà tôi vô cùng yêu thích!

>>> Xem thêm :  Hội hè (Tô Hải Vân) – Cuộc vui nào cũng đến lúc tàn, và con người ở đâu giữa “lễ hội” cuộc đời

Đánh giá về cuốn sách Đêm học tối

“Người ta không còn nhớ lần đầu vượt đèn đỏ là khi nào, sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba …”
Vào những ngày đầu năm 2019, tôi vô tình chọn được cuốn sách này trên giá sách, sau một hồi mua về lâu rồi mà vẫn chưa đọc, lâu lắm rồi mới có ấn tượng sâu sắc, cảm thấy buồn vô cùng. thôi, buồn và xúc động với một tác phẩm! Khởi đầu năm 2019 thật tuyệt vời!
Mở đầu là một vụ án chứng minh rất rõ ràng và đơn giản, nghi phạm giết người phi phàm bị tóm gọn giữa chốn đông người, tôi đã nghĩ toàn bộ cuốn sách sẽ là một quá trình trốn tránh, hoặc lừa đảo. của nghi phạm đó, nhưng thực sự mọi thứ không đơn giản như vậy. Vì sao Trương Siêu – nghi phạm giết người phải đầu thú, sau đó chối tội, mục đích của hắn là gì? Dần dần, qua từng trang truyện, mọi thứ dần mở ra, dẫn đến một vụ án oan xảy ra vào 12 năm trước, bi kịch nối tiếp nhau. Giống như đêm đen, không bao giờ nhìn thấy bình minh.
Cả câu chuyện là một chuỗi bất công triền miên, một xã hội nhân danh luật pháp được bảo vệ, với khẩu hiệu công bằng luôn được hô vang, nhưng không, đằng sau lớp vỏ hào nhoáng đó là cả một hệ thống thối nát. Cuối cùng, luật pháp, rốt cuộc không còn để bảo vệ người dân, mà đã trở thành công cụ để những kẻ tha hóa đạo đức lợi dụng để đổi trắng thay đen.
Giang Dương, một công tố viên trẻ tuổi với tư tưởng cởi mở, khi mới vào nghề, anh cũng đã có những dự định riêng, mong muốn được sống an nhiên giữa vòng đời của mình, chỉ cần được an toàn. thường xuyên, từ từ từng bước mà đi lên. Nhưng anh đã chứng kiến ​​một sự kiện làm thay đổi số phận của anh, đi chệch hướng đi của cuộc đời anh mà anh đã đề ra. Mười năm, sự thật ở ngay trước mắt, thủ phạm rõ ràng đó, nhưng chưa bao giờ dễ dàng đưa sự thật ra ánh sáng. Anh có một niềm tin vào lẽ phải, một niềm tin rằng mọi người xung quanh anh đều mù quáng và ngu ngốc. Mỗi lần bước tới một bước chân lý, anh đều bị đẩy lùi, bị đe dọa, phải đối mặt với áp lực từ những người cấp cao, một lần anh muốn từ bỏ, buông bỏ, nhưng chính niềm tin của anh vẫn tồn tại. công bằng mà nói, chính nghĩa đã tiếp thêm sức mạnh để anh cố gắng không ngừng, hy sinh tất cả, từ tuổi trẻ, thanh xuân, sự nghiệp, gia đình, và cả tính mạng của chính mình! Để làm gì? Chỉ đơn giản là anh muốn phơi bày sự thật ra ánh sáng, không muốn bản thân trở thành một mảnh trong cái xã hội thối nát đó!
Giang Dương, thật sự là anh quá ngốc!
Cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, anh vẫn có một niềm tin vững chắc vào công lý, vào lý trí. Anh sẵn sàng đưa tài sản quý giá nhất của mình là cuộc sống của mình để đưa sự thật ra ánh sáng.
Cuối cùng thì bao nhiêu năm làm việc chăm chỉ của anh và những người bạn đồng hành cũng được đền đáp xứng đáng, dù chỉ một chút, liệu điều này có làm cho xã hội trở nên trong sạch hơn? Tiếc là KHÔNG, măng mọc, những kẻ thối nát, những kẻ lợi dụng quyền lực của mình để làm những điều trái đạo đức, những kẻ làm những việc bẩn thỉu để leo trèo, để được bảo vệ môi trường. thối rữa đó, sẽ không khỏi sinh ra. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta sẽ buông xuôi bản thân, ôm lấy bóng tối đó, che đi ánh mặt trời, và khi chúng ta theo đuổi, không ngừng tin tưởng vào chính nghĩa thì ít nhất nó cũng sẽ mang lại sự lan tỏa, dù chỉ một chút, và lan tỏa rất nhiều, nhất định sẽ mang đến một ánh sáng xóa bỏ bóng tối cố hữu của luật pháp!
Chỉ cần một lần hèn nhát, thỏa hiệp với cái xấu thì sẽ có lần thứ hai, thứ ba… bàn tay sẽ ngâm trong bùn sâu, không còn đường lui.
An Giang Đường đại diện cho chính nghĩa, dù bị chôn vùi đến không đi lên được, bị oan ức, đau đớn, phải trả giá nhiều như vậy, nhưng vẫn không ngừng chiến đấu, liệu có mấy ai có thể được như anh? Có những trang truyện khiến tôi rơi nước mắt, vì quá yêu Giang Dương, đôi khi tôi nghĩ, chặng đường thật tăm tối, thật khó khăn, anh ấy đã mất mát rất nhiều, hoặc là, bỏ cuộc đi. Tôi vẫn hy vọng, Giang Dương không thực sự chết, mà đó chỉ là một cách để anh chiến đấu, nhưng không, hiện thực tàn khốc, đau thương vẫn hiện lên qua từng trang sách.
Đọc đến trang cuối cùng, Giang Dương đã trở thành một trong những nhân vật tôi thích nhất, anh ấy thực sự gây ảnh hưởng lớn đến cảm xúc của mình, đã lâu lắm rồi mới có một nhân vật khiến tôi phải khóc, phải bi thương như vậy!
Không hổ danh là tiểu thuyết được giới phê bình đánh giá cao nhất của Từ Kim Trân, không hẳn là một tác phẩm trinh thám, nhưng tình tiết rất sáng tạo, và tôi nghĩ vấn đề đặt ra trong truyện sẽ không bao giờ có. nay mất tin, lại là đêm trường u tối, vĩnh viễn không thấy ánh sáng bình minh, khiến người đọc day dứt mãi. Nhưng không vì thế mà không khí truyện trở nên nặng nề, trang nào cũng thấm đẫm tính nhân văn, nỗi đau của tác giả về công lý của xã hội này! Làm thế nào để pháp luật có thể thực hiện đúng vai trò của mình, bảo vệ lẽ phải, bảo vệ con người chứ không phải phục vụ quyền lực?
Tôi cũng muốn kể đến dàn nhân vật phụ xuất sắc của truyện, từ Tuyết Trang Bình Khang, Trần Minh Chương, Trương Siêu, đến những nữ phụ mềm yếu Lý Tịnh, Quách Hồng Hà…. Họ đứng sau ủng hộ, đặt niềm tin tuyệt đối vào Giang Dương. Giang Dương đang cho họ thêm niềm tin vào sự thật, hay họ đang tiếp sức cho anh? Tôi nghĩ rằng cả hai!
Một tác phẩm thực sự xuất sắc, cả về đề tài, lối viết, cách xây dựng nhân vật và cách xử lý tình huống. Từ Kim Trân đã thực sự để lại tác phẩm cho đời! Cảm ơn Tú Kim Trân, cảm ơn Giang Dương đã cho tôi những suy nghĩ rất khác về cuộc sống và thế giới!

>>> Xem thêm :  Review sách: Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ