Cho tôi xin một vé về tuổi thơ – tấm vé dành cho sự trưởng thành

Trong những ước mơ thuở ấu thơ, phải chăng trong mỗi chúng ta đều lớn nhanh như câu chuyện cổ tích mà chúng ta thường nghe kể về Thánh Gióng, đôi khi chỉ vì những ước muốn chưa thành mà chúng ta ao ước được lớn lên? Dường như trong những lúc thất vọng, ta vội vàng muốn “mau lớn” nhưng cứ thúc giục trong lòng, để rồi đến khi thực sự thành người lớn, ta lại chợt muốn. một “vé đi tuổi thơ”.

Chỉ đơn giản là trở về với cái thời hồn nhiên và vô tư, trở về mái nhà xưa nơi mái ấm gia đình, về túp lều nhỏ chơi với bạn bè, trèo cây, đuổi chim bắt bướm, rồi vươn vai hít một hơi thật sâu để chạy đua trên một dòng sông thân quen… Từng kỉ niệm như ùa về trong phút chốc rồi nhanh chóng tan biến như cơn bão mùa hạ, để lại hình ảnh cầu vồng tuyệt đẹp của những trái tim đang dần tan nát vì đánh mất điều mình mơ ước bấy lâu. Tuổi thơ không chỉ đơn giản là giai đoạn con người ta đang trưởng thành mà nó thực sự là cả một quãng đời mà ai cũng khao khát được nắm giữ. Như nụ cười hồn nhiên của tuổi thơ, mãi mãi nở rực rỡ trong khoảnh khắc ấy, chỉ khoảnh khắc đó.

làm ơn đánh giá sách cho tôi
Ảnh: Instagram rochesterninh

Có một tuổi thơ dữ dội đã từng tồn tại

Như một tâm nguyện khi viết về tác phẩm, Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh dường như dành câu chuyện này cho những đứa trẻ mới lớn hơn là những đứa trẻ thực sự. Và cứ như thế, mối lương duyên định mệnh của chàng phi công và hoàng tử bé Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ đã thực sự sưởi ấm những trái tim sắt đá của tôi trước những va vấp cuộc đời, và có lẽ cả thế nữa. Chính vì vậy mà khi đọc những trang này, ta bỗng thấy yêu đời đến lạ. Hành trình lang thang của những cô bé, cậu bé ngây thơ cứ thế hiện lên một cách sinh động và rực rỡ.

Cũng giống như tuổi xanh mà con người ta phải trải qua, đẹp đẽ vô cùng. Đối với những ai đã lớn, khi xem phim ngắn về tuổi thanh xuân này không khỏi tự hỏi “Tuổi thơ này mình có gì không?”, Và tất nhiên nó sẽ như một điều. Một điều gì đó thôi thúc tôi thấy rằng “Tôi nhớ những ngày thơ ấu, nơi điều khó nhất để làm là quyết định chơi trò chơi nào bây giờ?”. Ai trong chúng ta cũng có một thời gọi là “tuổi thơ dữ dội”, đó là những lần chạy nhảy trên con đường đất vàng, nhìn cánh diều bay trong gió và thầm ước thời gian ngừng trôi thật lâu, thật lâu. thời gian dài để thưởng thức và chơi. Tuổi thơ là tiếng gió vi vu, tiếng gà trống gáy trưa và làn gió ấm áp từ bàn tay của mẹ, của bà, của chị.

Tuổi thơ là khoảng thời gian con người ta dần cứng cỏi trong cuộc sống và mong muốn được cưng chiều như thời thơ ngây. Và có lẽ tuổi thơ này cũng là niềm tiếc nuối của rất nhiều người, bởi khi chúng ta dần rời xa tuổi thơ cũng đồng nghĩa với việc chúng ta dần đánh mất đi những điều ý nghĩa nhất mà chúng ta không hề hay biết.

Niềm vui của những kẻ cô đơn….

Trong tác phẩm này, những chiêm nghiệm về nỗi cô đơn của tuổi trưởng thành dường như xuất hiện và nhen nhóm dần dần trong những ngóc ngách của ngang trái, như những lời thì thầm nhắc nhở về sự thật phũ phàng mà ta đã có – đó là. Khoảnh khắc chúng ta sợ hãi sự cô đơn. Cô đơn là khi chúng ta trở nên lặng lẽ một mình giữa thế gian, chứng kiến ​​bao nỗi đau mà một đời người phải chịu đựng, nhưng lại phải gượng ép để cảm nhận dù không thích lắm. Cô đơn giống như một mũi kim nhọn đâm vào da, tuy không châm chích ngay lập tức nhưng lâu lâu lại âm ỉ.

Tuy nhiên, sự cô đơn trong Cho Tôi Một Vé Đi Tuổi Thơ thật lạ, vì cô đơn thực ra không khiến “tôi” sợ, mà “tôi” chỉ sợ “một cuộc sống không hạnh phúc, nói chung là tẻ nhạt” và “cuộc sống hai mặt”. khi chúng ta cũng cần một nỗi buồn làm bạn, nhất là khi cuộc sống bỗng trở nên trống trải và cảm giác cô đơn lấn át chúng ta. Thực ra, ở một mình hay một mình không hẳn là điều đáng sợ, bởi ít nhất có một người đã chán ngấy những ồn ào náo nhiệt ngoài kia và chỉ đang tìm một chốn bình yên cho tâm hồn.

Và lúc đó, dường như cảm giác sợ hãi cô đơn cũng bỗng chốc tan biến, và hơn hết là trước nỗi cô đơn mà tâm hồn ta gặm nhấm từng ngày, biết đâu ta lại tìm được một niềm vui bị lãng quên từ lâu. đã sẵn sàng. Khoảnh khắc ấy, ta cũng sẽ nhận ra, dường như trái tim ta cũng biết buồn, biết vui và không vì thế mà trở nên lạnh lùng.

Nguyễn Nhật Ánh ơi, mình muốn có một người bạn đi cùng
Ảnh: Instagram albertshadou

Đọc Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, chắc hẳn trong mỗi độc giả sẽ tìm thấy cho mình một tầng giá trị đặc biệt, nó có thể mơ hồ, cũng có thể rất rõ ràng. Nhưng dẫu vậy, những giây phút được đắm mình trong những câu nói nhẹ nhàng, gần gũi, trong những khoảnh khắc vô tình bắt gặp một tia nhớ nhỏ nhoi, đó cũng chính là niềm hạnh phúc. Hạnh phúc không phải là điều gì đó quá xa vời, mà chính là những gì hiện hữu xung quanh, với mong muốn mỗi trái tim đang chống chọi với muôn ngàn thử thách ngoài kia sẽ luôn đứng vững.

Nếu đã quá mệt mỏi, hãy tìm về một nơi bình yên, gửi gắm những chàng trai cô gái đã trưởng thành, hãy trân trọng những gì mình đang có … nếu chẳng may gặp phải những tổn thương nào đó trong tâm hồn vì không quá lo lắng về sự phũ phàng của tuổi trẻ, vì vẫn còn nơi để ta nương tựa, vẫn có người che chở, yêu thương. Cuối cùng, khi tất cả những điều đó đã qua đi, hãy nhìn vào gương, có một người vẫn đang dõi theo bạn, đó chính là chính bạn. “Bạn có thể thăm lại tuổi thơ của mình bất cứ lúc nào hoặc bất cứ khi nào bạn nhận ra rằng một lần trong dòng sông trong vắt của tuổi thơ sẽ giúp bạn gột rửa bụi trần của tuổi thơ. thế giới người lớn kỳ diệu ”- Nguyễn Nhật Ánh.

Link mua sách:

>>> Xem thêm :  Nóng giận là bản năng, tĩnh lặng là bản lĩnh