Review sách: Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, Đọc lướt qua tiêu đề bỗng thấy tâm hồn xao xuyến lạ thường. Tuổi thơ ở nơi nào, giờ đã xa lắm, làm sao để quay về. Để tránh xa những áp lực của gia đình, của xã hội, của công việc. Thèm được nô đùa, rong chơi, ngây thơ, hồn nhiên của ngày xưa. Nếu như có chuyến tàu đi về miền xa ấy thì hãy“cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”.

Ký ức của tác giả qua hình ảnh bốn đứa trẻ

Cho tôi xin 1 vé đi tuổi thơ

Tuổi thơ với tháng ngày hồn nhiên, chơi thỏa thích với những trò chơi dân gian. Được đắm mình trong những mơ ước viễn vông, được thỏa thích làm những việc mình mong muốn. Nhưng rồi mọi đứa trẻ cũng chán “một ngày tôi thấy cuộc sống thật là buồn chán và tẻ nhạt”. Lời cảm thán của 1 câu bé 8 tuổi, dường như đó là lời thật lòng nhưng trẻ con, vô tư lắm. Chúng nó nói rồi chúng lại quên, lại xúm vào chơi những trò chơi thường nhật.

Để làm cho cuộc sống có ý nghĩa hơn, bằng trí tưởng tưởng cùng sự tinh nghịch của trẻ, chúng muốn tạo ra cuộc cách mạng trong đó chúng có thể làm được những gì chúng thích: Cu Mùi gọi là hiệu trưởng,Tủn là tiếp viên hàng không, Hải Cò là cảnh sát trưởng còn Tí Sún là Bạch Tuyết. Không những thế chúng còn muốn tạo ra bảng cửu chương, không phải 3 nhân 5 bằng mười lăm, mà bằng bao nhiêu tùy thích. Điều này tạo ra nhiều tình huống oái ăm, dở khóc dở cười. Nhưng rồi chúng cũng nhận ra nhưng mong muốn của chúng không thể nào thay đổi cuộc sống thường ngày.

Thông qua sự tinh nghịch và hiếu động của 4 đứa trẻ, như đưa ta về những ngày còn là tuổi thơ. Được tham gia vào những trò chơi của nhóm bạn. Khi đọc đến đây cảm xúc ngột ngạt lắm. Tôi là thế hệ 8x, quê tôi là những xóm nhà lá, khói chiều hun nắng, đêm đến những đứa trong xóm tôi thường tổ chức chơi keo, kéo co, ù và giựt cờ. Vào những đêm trăng lại đầy ắp tiếng cười.

Xem thêm: 4 cuốn sách hay về tuổi thơ không thể bỏ qua

Cuốn sách cho tôi xin một vé đi tuổi thơ dành cho ai

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, là tác phẩm kể về làng quê. Ở đó có những cuộc chơi của 4 đứa trẻ với những trò chơi không hồi kết. Cuốn sách này dành cho những ai đã từng là trẻ con, đã từng có những ước mơ trở thành người lớn để làm những gì mình thích. Để những người lớn nhìn nhận lại uh ngày xưa mình cũng có những ước mơ ấy. Để những bậc phụ huynh có thể cảm thông và đối xử với con cái hiện tại, để chúng có thể có những ký ước đẹp về tuổi thơ.

Chỉ với những trò chơi của mấy đứa trẻ, cùng với những mảnh vụn vặt của đời sống hằng ngày. Dường như ai cũng đã trải qua và cũng cảm thấy nó sao mà tầm thường thế. Nhưng qua ngòi bút miêu tả của Nguyễn Nhật Ánh, những điều tưởng như nhỏ nhoi ấy lại toát lên sức sống mãnh liệt đến 1 cách lạ lùng. Khi đọc qua những ngôn từ này làm cho ta như hóa mình vào trong những đứa trẻ, với cái cách tụi trẻ chơi đùa.

Thèm được nghe tiếng mẹ kêu mỗi bữa sáng thức dậy đi học. Thèm được mẹ dỗ dành khi đến bữa chẳng thèm cơm, đòi được mẹ mua quà khi mẹ đi chợ. Ôi cái thuở ngày xưa, ai rồi cũng lớn, cũng phải rời xa cha mẹ đến một chân trời mới. Vậy hãy để những người con được đắm mình trong cánh đồng bất tận tuổi thơ.

Thông điệp của sách “Cho tôi xin 1 vé đi tuổi thơ”

cho tôi xin một vé đi tuổi thơ

Cuộc họp của 4 đứa trẻ mở phiên tòa xét xử kể tội những người lớn: Hải cò kể tội ba nó rất hay nhậu nhẹt, rồi uống rượu say đến mức đâm xe vào cột điện. Nên nó đã rưng rưng nước mắt khi nghĩ đến cảnh sẽ phải làm trẻ mồ côi. Tí sún lại trách ba mẹ nó luôn nghĩ bản thân là đúng và tài giỏi. Sau đó, ép buộc con cái là nó phải làm theo ý muốn của ba mẹ.

Với mong muốn cuộc sống thường ngày luôn đổi mới. Chúng nghĩ ra cách đổi tên đồ vật, tạo ra tình huống khiến người lớn phải quan tâm. Sự tinh nghịch của 4 đứa trẻ lại bắt đầu bằng việc tổ chức trò chơi tìm kho báu. Ta cũng có ngày xưa cũng ước mơ tìm được kho báu của riêng mình. Và có lẽ guồng quay cuộc sống vận hành theo cách của riêng mình, cũng có những tiếc nuối.

Đến nay dường như người lớn thường thích làm theo ý mình, vì nghĩ như vậy là tốt. Nhưng các bậc phụ huynh có nghĩ cách dạy con cái của mình đã đúng chưa. Đó có tạo sự thoải mái cho con trẻ, hay đó chỉ là sự áp đặt. Hãy dành cho con khoảng trời để con có thể vũng vầy, được thể hiện những điều chúng thích. Vì đó sẽ là những ký ức tuổi thơ đẹp,những tháng ngày mơ mộng. Để sau này nó giống như chúng ta hiện tại, sống hết mình để khỏi hối tiếc.

Hồi kết

“Chiếc vé tuổi thơ đó, bạn cứ giữ kỹ trong túi áo, vì không có người soát vé trên chuyến tàu đặt biệt này”. Hãy sống tốt với cuộc sống hiện tại, quan tâm đến những người xung quanh, đừng tỏ ra hờ hững. Đừng để những chuyện đã qua làm ta tiếc nuối vì thời gian qua có trở lại bao giờ.

Ký ức tuổi thơ luôn tồn đọng trong tâm trí mỗi người, hãy để lòng mình miên man theo từng hồi ức. rồi bạn cũng sẽ lạc về ký ức những ngày xưa. “Bạn có thể trở về thăm lại thời thơ ấu của mình bất cứ lúc nào hay nói khác đi. Lúc mà bạn nhận ra rằng thỉnh thoáng tắm mình trong dòng sông trong trẻo của tuổi thơ sẽ giúp bạn gột rửa những bụi bặm của thế giới người lớn một cách diệu kỳ”.

Related Posts

Bình luận

avatar